Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

NỖI NIỀM TAO NGỘ 8 : ĐƯỜNG LÊN SAPA

Chưa tan tiệc, các bạn Tiền Giang, Bến Tre đã rờI thuyền sớm để bắt xe lửa đi Lào Cay, từ đây các bạn sẽ chuyển xe để lên Sapa. Chúng tôi khởI hành đúng 9 giờ 30 tối. Dự định cuộc hành trình khoảng 11 tiếng để trưa hôm sau đúng 2 giờ chúng tôi đã sẳn sàng dự buổI lễ khai mạc khóa sống chung. Ra khỏI ranh giớI Hà NộI, xe vào tỉnh lộ. Chạy ban đêm, các bạn phảI thay phiên nhau thức nói chuyện vớI chú tài chỉ sợ chú buồn ngủ. Trên xe có bếp nam VH và bạn H quá giang. Xe chạy lòng vòng một hồI quanh lạI chổ cũ. Lạc đường rồi. Nữa đêm nhà nhà đều then cài cửa đóng không có quán sá nào mở cửa. May quá chạy thêm một đoạn rồI cũng có một quán cà phê đang ồn ào khách. Chúng tôi ghé vào. Chú tài nhanh nhẹn nhảy xuống chạy vào hỏI thăm. Một ngườI đàn bà chắc là chủ quán bước ra. Họ nói gì vớI nhau, nhanh lắm chắc chưa được hai câu. Bỗng chúng tôi thấy chú tài quay mình bỏ chạy ra xe. Và hai ngườI đàn ông trong quán đứng lên cầm ly quăng tớI tấp, còn chợm rượt theo. Chú tài đóng cửa xe thật nhanh, rồ máy chạy thẳng. Khen chú là một ngườI còn rất trẻ mà tánh tình nhu thuận trầm tĩnh. Chú nói tĩnh queo: MớI hỏI thăm đường chưa dứt câu, tự nhiên họ ráp nhau chữI mình. Thiệt là kỳ cục. Tôi và các bạn chỉ biết nhìn nhau lắc đầu. Chúng tôi ái ngạI vì trên xe có hai bạn miền Bắc nên những lờI khó nghe đã kịp dừng lạI ở đầu môi. Nhưng không thể không suy nghĩ. Sao lạI còn những ngườI thiếu văn minh, bất lịch sự như vậy. Huống hồ chúng tôi là ngườI lạ ở xứ sở này. Không giúp nhau thì chớ, sao lạI hành động như đã căm thù nhiều kiếp. NgườI Việt Nam nói chung, ngườI miền Bắc nói riêng vẫn còn trầm luân vì chính họ đã thiếu từ tâm. Chưa bao giờ tôi thấm thía luật nhân quả cho bằng giây phút này. Các giống dân an nhàn thụ hưởng mọI tiện nghi đờI sống là những ngườI đã biết hy sinh thờI gian riêng để đi làm việc chung. Kỳ thế vận hộI Olympic tổ chức ở Sydney đã có hàng ngàn ngườI thiện nguyện đi đón chào, chỉ dẫn đường đi cho du khách ngoạI quốc tham dự thế vận. Ngó ngườI rồI lạI ngẫm tớI ta. Tôi và các bạn chắc cũng đã nhiều kiếp vun trồng nên giờ mớI được là ngườI chứng kiến. Nếu không, biết đâu tôi đã là cái bà chủ quán hớt hơ hớt hãi đó. Và các bạn có thể là những anh chàng hung tợn vô lý, bất kể lúc nào cũng có thể trút căm thù lên ngườI vô can. Càng bất mản tôi lạI càng cảm thương. Bầu không khí khó thở lan tỏa trong xe. Chạy thêm một đoạn, chúng tôi gặp được một cái quán ăn khuya. May mắn kỳ này được chỉ đường rành rẻ. Chú tài ăn xong tô hủ tiếu, chúng tôi tiếp tục lên đường.

Đường núi quanh co, hai bên là rừng chồI, gặp mưa dầm mấy hôm đất nhão nhẹt rất dơ. Cảnh vật không có gì kỳ thú. Chắc chắn không phảI là địa linh sơn kiệt. Xa xa mớI có một cái nhà, không thấy ngườI lai vãng. Đường càng đi càng lên cao, rất hẹp giống như đường đèo Đà Lạt. Thỉnh thoảng có xe đổ dốc ngược chiều, toàn là xe truck lớn chở hàng, tránh nhau chừng gang tay, ghê quá.

Đến Yên Bái khoảng 9 giờ sáng, giữa rừng bị kẹt xe. Xe nằm đó hơn 3 tiếng. Đoạn trên nguồn không biết xe lật hay xe đụng. Chẳng có một chiếc nào đổ dốc để hỏI xem như thế nào. ĐợI khoảng hơn 1 tiếng, một đoàn dài xe tảI lớn từ trên đầu dốc rầm rầm tuột xuống. Tài xế nhìn rất trẻ. Họ chạy phăng phăng không một chút cẩn thận khi chèn sát hông xe của chúng tôi. Có lúc tôi cứ ngỡ là hai cái thành xe chắc chắn sẽ đụng rầm một cái. Và, chuyện gì sẽ xảy ra. Ít nhất là chúng tôi sẽ phảI nằm lạI giữa chốn đoạn trường này không biết đến bao lâu. Còn hơn nữa thì, ai biết được vô thường sẽ gọI tên ai. Về Việt Nam nhiều khi gặp nhiều cảnh, tôi nhớ lạI lờI của các bạn ở bển nói cũng có lý lắm chớ. Thiệt không có cảnh nào đau khổ cho bằng cảnh đợI chờ. RồI lạI thêm đói bụng. Bao nhiêu đồ nhâm nhi dành khi buồn miệng, các bạn mang ra “nhậu hết”. Vô đủ thứ xong thì đến tìm chổ cho ra. Kề cận bên đường rảI rác có một hai cái nhà dân. Mặt trờI đã đứng bóng. Họ thản nhiên đứng nhìn chúng tôi đang lần mò ra sau rẫy kiếm chổ tướI phân. Xem như chuyện xảy ra hàng ngày chẳng có gì phảI thắc mắc. Tất cả ngầm hiểu vớI nhau. Chỉ có tôi là thấy lộn xộn khó chịu trong lòng. Bên Úc, con đường xuyên tiểu bang cứ cách một khoảng là có một điểm

dừng. Nơi đó có cà phê, nước, toilet, điện thoạI, một vùng cỏ xanh, hoa lá cắt xén cẩn thận như một công viên, vớI những cái lò nướng thịt, vòi nước rữa rau, tất cả miễn phí, dành cho khách bộ hành đường xa. Đã quen rồI tiện nghi giờ gặp phảI thiếu thốn nhọc nhằn, trong phút chốc ai mà không khó chịu. Nhưng có một điều, bên đây không thể nào có được, là sự hội ngộ của những tấm lòng cùng chung nhịp sống. Giờ ngồI viết lạI những dòng này, tôi biết tất cả đã là quá khứ. Một quá khứ không thể nào gặp lại. Đã trôi đi như một dòng sông mang theo nhiều hoa trái cũng như rác rến.

Đã sợ trễ, tưởng sao cũng phảI trễ. Có khi nào chúng tôi 27 ngườI đã xong một khóa sống chung ngay trên chiếc xe đò nhỏ này không? Có hai ông công an giao thông chạy lên chạy xuống la hét om sòm. Đang cơn tuyệt vọng nhìn thấy họ, mừng y như nhìn thấy tô cơm đang cơn đói. Họ cho xe trên nguồn đổ dốc hết rồI xe ở dướI này mớI được chạy lên. Mất toi 3 tiếng nằm khơi khơi giữa đường. Chạy một quãng gặp một chiếc xe tải thật lớn nằm chỏng gọng. TrờI mưa làm đất sét nhão ra chèm nhẹp trơn trợt, xe rất dể trượt bánh. Đây là con đường độc đạo thông biên giớI Trung Quốc và Việt Nam. Núi liền núi. Rừng sát rừng, mịt mù sơn giả. Một thằng bé con sống sát bên một thằng to lớn dềnh dàng, tâm tính lạI tham lam vô bờ bến, thảo nào mà chẳng nô lệ hàng ngàn năm. RồI đây ở tương lai nào ai biết được lịch sữ sẽ tái diển lúc nào. Chỉ khổ cho con dân Việt Nam. Cái này có nên đổ thừa cho nghiệp hay không? Thật tức cườI, chuyện gì giảI quyết không được cũng đổ thừa cho nghiệp. Đang đi giữa đường tự nhiên có một thằng điên rút súng bắn đoàng đoàng mình ngả ra chết tốt cũng đổ thừa tạI tiền kiếp mình đã bắn nó giờ nó bắn lạI mình. Thật là vô căn cứ. Bạn nào tu giỏI, tu cao có thể cho tôi xin ý kiến hay không? Nhưng nói trước nha. Ý kiến phảI khác lạ vớI những ý từ trước đến giờ. Chứ nói y như mấy ông thầy nói thì dừng nói. Tôi nghe đã quá nhiều nhưng lòng vẫn không cảm thấy thỏa mãn. Trở lạI chuyện con đường. Lâu lắm mớI thấy có một chiếc xe tư nhân liều lĩnh như chúng tôi. Chứ hầu như tất cả phương tiện đều là xe tảI chuyên chở hàng hóa vô ra thành phố. Đường rừng, xe tảI nặng, đáng lý phảI được chăm chút bảo trì. Đàng này họ phó mặc. Càng ngày đường càng bị tổn thương nặng. Một ngày nào đó chắc không còn cảnh hai xe chèn sát nhau nữa, mà chỉ còn có thể một chiếc độc hành.

Chúng tôi ghé một quán ăn giữa đường mua cơm trắng và rau xào ăn với chả chay của Hà Nội. Khách hàng của quán là những ông tài xế xe hàng. Họ ăn uống xem tivi nói chuyện ồn ào. Vợ chồng chủ quán rất ngạc nhiên, theo hỏI chúng tôi từ đâu đến và đã đi hành hương những nơi đâu. Họ gợI ra những chùa di tích như chùa Hương, đền Thánh Mẫu..Sau khi biết chúng tôi từ miền Nam ra đến đây, họ có vẻ lạ lùng lắm. Miền Nam là một miền đất xa lạ trong tâm tưởng của ngườI miền Bắc. Ngược lạI cũng thế. Cứ như hai miền là của hai đất nước nào xa lạ kề cận sát nhau. Đến khi nào dân tộc tôi mớI xóa được quá khứ đau thương, để dân 3 miền thật sự như anh em một nhà.

Xe ì ạch leo dốc, chậm chạp nhìn buổI chiều xuống nhẹ bên đồi. Đường còn rất xa mà hoàng hôn như chực rớt. Những tia nắng yếu ớt vất vưỡng trên cành cây tán lá. Đây là lúc tán gẫu cho qua thờI gian. Và cái khoảng “dừng quân tướI nước” rất thoảI mái. Ở đây chỉ có đất, rừng, cỏ cây, không có con ngườI, khỏI sợ bị chê cười. CuốI cùng xe cũng đến được Lào Cay lúc mặt trờI còn chưa nở ra đi. Bác tài ơi! PhảI đổ xăng rồI mớI vượt đèo lên Sapa, trên đường không có cây xăng, mà chúng ta còn phảI đi thêm hai tiếng nữa mớI đến. Tôi viết đôi dòng, vụt một cái xe đã tớI Lào Cay. Các bạn đọc chỉ chừng mấy giây. Mà thật ra thờI gian đã qua 20 tiếng rưỡI đồng hồ băng rừng. May mà chưa lộI suối. Đường lên Sapa thiên nhiên đẹp lạ lùng. Là miền cao, dân tộc thiểu số canh tác ruộng vòng theo trôn ốc trên những sườn núi nhìn giống như vòng quay của con vụ. Rất ngay hàng thẳng lối. Đẹp và lạ. Miền xuôi không bao giờ có. Đây thuộc về “hàng quý hiếm”, phảI bỏ công bỏ của tìm đến tận nơi mớI được chiêm ngưỡng. Vừa qua khỏI thị xả là mây đen kéo đến vần vũ trên đầu và mưa tuôn xốI xả. Mưa miền núi hùng hổ như cọp đói vồ mồi. Qua màn mưa, kính xe mờ đục. Tôi cố giương mắt vẫn không nhìn được dung nhan của “con đường tình ta đi”.

Giờ khai mạc khóa sống chung đã qua 3 tiếng. Dĩ nhiên là các bạn phảI đợI chúng tôi. Cho hay không có gì có thể chắc chắn, nhất là đi đường xa. MớI hôm qua, anh T Bình Dương muốn có mặt đúng giờ khai mạc đã phản đốI các bạn lấy phòng ngủ ở khách sạn. Anh sợ trễ nên đề nghị các bạn nên nghỉ ở Giác Thức. Nhưng chúng tôi đông quá. TrảI chiếu nằm chung dướI đất không sao. Kẹt nhất là toilet. Hai cái toilet mà hơn 40 ngườI dùng chung một buổI chiều tắm rữa và buổI sáng vệ sinh thì.. .kinh khũng. Ý trờI mà. Thầy nói, tu là không lo, không sợ, cứ làm đúng là mọI sự sẽ bình yên.

Các bạn đã chực chờ sẳn để đón chúng tôi. Mưa hắt những sợI dài, nước bắn thẳng vào mặt. Cái lạnh ập đến bất ngờ khi mở toang cửa xe bước xuống. Sapa đây rồi. Như cô gái tánh khí bất thường nhưng dung nhan diễm lệ. Nếu không thì ai thèm đường xa cách trở, leo đồI, vượt núi, độI mưa, thấm lạnh để đến đây. Đúng 7 giờ 30 chiều 21 chúng tôi đến Sapa sau khi đã trả giá gian truân gần 22 tiếng rưỡI, gấp đôi thờI gian dự định. Tất cả héo hắt lặt lìa như rau cảI chợ chiều, năn nĩ cho cũng không ai thèm lấy.

GT chia phòng. Ào vô phòng, tôi ỷ mình lớn tuổI nhất trong nhóm nên dành tắm trước. Từ phòng tắm bước ra mớI thấy mình ích kỹ quá. Không sao, họ phảI cám ơn tôi vì tôi đã dành hết những cái xấu xa, chừa cái tốt đẹp lạI cho họ. Ngả lưng nằm xuống, nhưng sao lòng cứ bồn chồn. Không biết mấy bà bạn già có chống nỗI không. Hay là đang liệt giường bên kia. Không được. PhảI “ủy lạo chiến sỹ” rồI mớI yên tâm nghỉ ngơi.

Tôi lò mò qua phòng của bác Lâm thị Lẹng mẹ của bạn HA ở Sóc Trăng. Bà chỉ tròm trèm 79, còn 1 năm nữa mớI đến 80. Còn lạI Chị Sáu, ngườI trẻ nhất 62 tuổI, Ý Hai và chị Hai trung trung cũng đà ôm hơn 7 bó. Hai bà đang nằm trên giường. Bà Lẹng và Ý Hai đang thể dục trợ luân. Úi chu choa như vầy mà bảo sao không “trường kỳ kháng chiến”. Đường sá chông gai, không nơi xả nước, độ nhựt thất thường, bó chân bó cẳng như vậy mà vẫn thư thả khoẻ khoắn, cườI tươi như đi coi cảI lương, thì thú thật, tôi chịu thua sát đất. Hai bà vẫn nhịp nhàng đánh tay. Tôi ngồI nói chuyện vớI chị Hai và chị Sáu. Hai bà bạn này lần đầu tiên đi chơi vớI nhóm, còn ngây thơ chưa biết gì về Vô Vi và cũng chắc không muốn biết tu hành chi cho mệt. Chị Hai là má của chị P, Cổng Xanh. Nó rủ tui đi Sapa chơi. Từ lâu thấy con nó ngồI thiền, mình hỗng biết ngồI thiền được cái gì nhưng thấy nó thay đổI tánh tình nhiều lắm nên kỳ này nó rũ, tui đi. Tui cũng muốn biết Vô Vi là sao. Phần chị Sáu là một tay nấu đám cướI nổI danh miệt trên. Hôm nay dẹp hết đi một chuyến chơi vớI bạn già (chị Hai). Ý nguyện của chị là muốn đi thăm Quãng Trường Ba Đình nơi quàng xác Bác Hồ. Mà chưa có thờI gian, chị nhất định mai mốt về lạI Hà NộI, làm gì làm cũng nhất định đi thăm cho biết. Chị là một nữ giao liên trong thờI chiến tranh. Nên lúc trên xe, chị đã góp vui bằng những bài hát mà đã hơn 30 năm giờ chúng tôi được nghe lại. Thí dụ như bài “cùng mắc võng trên vùng trường sơn”, hay “anh ở đầu sông em cuốI sông, tắm chung dòng nước rồI muốn dông..” Nghe là nhớ ngay cái đài phát thanh chợ mỗI sáng sớm, và không kềm được ý nghĩ quay về miền quá khứ u buồn. Lúc đó bị nghe hoài, cảm giác chán như ăn cơm nếp nát. Nhưng lâu rồI, điệp khúc đó đã bay theo gió, nay tự nhiên được nghe lạI, cảm thấy thích thú lạ lùng.

Trước khi đi, anh T đã gọI điện cho cô HA ở Sóc Trăng, ái ngạI Bác Lẹng già quá sợ không đủ sức. Bác đã phản đốI quyết liệt, nhất định phảI được đi. Giờ tôi mớI tận mắt. Ngày nào cũng y vậy không suy siển: 3 cữ thiền, 3 cữ tập thể dục trợ luân, 3 cữ lạy kiếng và thở chiếu minh. Nghĩa là bác làm đủ tất cả bài bản của pháp Vô Vi không bỏ sót một khoản nào. Có phảI vì già không có chuyện gì làm nên làm tất cả? Tôi nhủ thầm: Để đến lúc mình bằng tuổI bác, mình cũng không còn chuyện gì để làm, mình có giống bác tu nhiều như vậy hay không. NgồI xe trên 22 tiếng, bước xuống mọI ngườI cẳng chân sưng vù, mình mẫy rêm oãi như ngủ nằm mơ bị ma rượt chạy hụt hơi. Nhưng tất cả vẫn nở nụ cườI. Không nghe ai than cũng chẳng nghe ai rên, chỉ xuýt xoa chút đỉnh thôi. Sinh lực nào đã nở hoa trong tâm hồn các bạn? Chỉ có con ngườI thiền mớI đạt niềm vui tột đỉnh như vậy. Không ai buồn. Không ai kêu ca. Tất cả đã bước vào thiền, là đã quy thuận theo tự nhiên, buông mình theo dòng chảy sống, là đã đốt cháy những vụn vặt trên đường, hướng đến lãnh vực cao nhất của tâm linh.

Còn định tiếp tục trò chuyện thì nghe có tiếng gọI tên tôi. Thì ra các bạn đang phản đốI về phòng ngủ. Có ngườI được nằm trên giường sao có ngườI lạI phảI nằm dướI đất. HỏI ra mớI biết, vì danh sách các bạn tăng lên bất ngờ, ban tổ chức không kịp đổI khách sạn, nên mớI có tình trạng phòng 4 ngườI mà phảI nhét 6 người. Lý do quan trọng là vấn đề sinh hoạt rất dể bị trở ngạI nếu phải chia khách sạn vớI ngườI lạ. Thật ra ban tổ chức kỳ này đã nổ lực rất đáng khen. Hình như chỉ có 4 ngườI mà đã chu toàn được sinh hoạt, vui chơi, học đạo cho gần 70 ngườI, thật không đơn giản. PhảI là ngườI địa phương, lại am tường luật lệ ’đầu tiên” của vua quan mớI dám đứng ra đãm nhận. Tôi nhìn ra màn mưa. TrờI đã sụp tối. Sau khi dùng bữa xong, chúng tôi đã họp bàn về chương trình học tập. Bạn đạo miền Nam xin phép được về sớm 1 ngày. Lý do đường quá xa. Theo lờI hứa, chúng tôi còn phảI ghé thăm các bạn Ninh Thuận. Các bạn đều tỏ vẻ không vui vì gặp nhau quá ngắn. Thôi thì tạm hứa lần sau vậy. Sẽ hoạch định chương trình kỹ hơn để có thể gặp nhau dài hơn.

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008

NỖI NIỀM TAO NGỘ 9 : NGÀY THỨ NHẤT – KHÓA SỐNG CHUNG SAPA

BuổI sáng thiền xong, tôi bước ra ban công, Sapa vẫn còn chìm trong màn sương mờ mờ. Xa xa một ngọn núi nhô đỉnh nhọn in hình lên màn trờI. Một vầng khói trắng như dãi khăn voan, choàng hờ hững trên cổ một thiếu nữ vừa bước vào tuổI xuân thì. Tôi quay nhìn khắp lượt. Sapa được nâng niu vòng quanh bởI các ngọn núi màu xanh đen ẩn hiện mơ màng. Là một thành phố núi nên hơi thở Sapa mươn mướt sương. Trong gió thoảng mùi hương hoa nhè nhẹ. Không khí thơm tho mùi cỏ đất, mùi hoa cảI lấm tấm vàng rực bên cạnh lốI đi. Sân nhà, lề đường, khung viên vườn tược đều rực vàng hoa cải. Dân chúng thực dụng đến tằn tiện từng xẻo đất nhỏ. Mặt trờI cố len mình qua những áng mây. Đã thấy lấp lánh vài sợI tơ vàng li ti chiếu thẳng vào phòng. Không gian tĩnh mịch. Thỉnh thoảng một chiếc xe Honda phóng nhanh vụt qua leo con dốc. Tôi nhìn xuống sân đã thấy các bạn ngồI từng nhóm nhỏ uống trà. Khách sạn nằm lưng chừng con dốc. Nhà cửa dân cư thưa thớt. Xa tít dướI kia là phố chợ có lẽ đông dân hơn. Sự yên tịnh rất thích hợp cho ngườI tu thiền. Thay đồ xong, tôi bước xuống lần ra cửa chánh. Sân thật rộng, chiếc xe đò đậu chỉ chiếm phân nửa một bên sân. Cổng rào bằng sắt kiên cố cao cũng trên 2 thước, có chạm trổ hoa văn. Kiến trúc thật giống cái nhà thờ. Hai ngọn tháp cao sừng sửng màu đỏ sậm giống như 2 cái tháp chuông. Xin nhiều chuyện một chút, kinh doanh mà cất giống như nhà thờ thì chỉ có nước để dành cho bổn đạo đến đọc kinh. Mà thiền hay đọc kinh thì không té ra tiền. Một năm hay nhiều năm, quý lắm mớI có được một đoàn cư sĩ như chúng tôi ghé qua. Nghe đâu khách sạn đã đóng cửa rất lâu. Các bạn đã xuống đông, ngồI vào các dãy bàn đặt sẳn ở sân để dùng điểm tâm. Nắng đã đổ tràn ngập sân. Tôi tìm một chổ khuất tránh nắng, vô tình ngồI chung bàn vớI các bạn miền Bắc. Họ có vẻ e ngạI ngườI lạ, không giống các bạn miền Nam, rất xông xáo bạo dạn. Hai tính chất khác nhau phân biệt rỏ nét đặc sắc của hai miền.

Đúng 8 giờ 45 sáng thứ bảy 22 tháng 3, chúng tôi đã khai mạc khóa sống chung Sapa năm 2008. Các bạn niệm phật 15 phút cầu nguyện cho Đức Thầy được phục hồI sức khoẻ, thân tâm thường lạc.
Đầu tiên GT giớI thiệu bạn đạo khắp nơi. Danh sách hiện diện, miền Nam có 32 bạn như sau: 7 Tiền Giang, 2 Bến Tre, 7 Sài Gòn, 8 Bình Dương, 3 Biên Hòa, 1 Sóc Trăng. Miền Trung có 6 bạn: 3 Quảng Nam, 1 Đà Nẳng, 2 Huế. Miền Bắc có 26 bạn: 2 Thanh Hóa, 1 Hà Tây, 20 Hà NộI, 1 Thái Bình, 1 Lào Cai. Hải ngoạI có 4 bạn: 1 Canada, 1 Úc Châu và 2 Đan Mạch. Tổng cộng hiện diện 68 bạn.

Phòng sinh hoạt là sảnh đường vừa vặn cho 68 ghế ngồi. Tôi khen ban tổ chức khéo tìm, khéo sắp đặt. Các bạn đã trang trí gần giống như một đaị hội hải ngoạI thu nhỏ. Sân khấu sáng hẳn lên vớI tấm phông màu xanh nước biển trên có một cành đào lả ngọn chào đón Xuân sang. Một bình hoa loa kèn trắng đặt kề một mâm ngủ quả. NgườI phát biểu đứng trên một cái bục cao có tủ để micro. Sát bên phía trái cuốI phòng là nhà bếp, toilet. Giàn máy amply, loa để phía phảI, trên một cái quầy trước kia là một cái bar rượu, giờ chỉ để ly tách uống nước.

Rất may mắn đoàn đi kỳ này có anh T, một camera tập sự nhưng rất nghề. Anh Q thầy sửa lưng và anh T là hai ngườI bạn đã ghi danh muộn màng nhưng lạI đặng duyên. Giờ chót có hai bạn vì lý do bận bịu gia đình đã hồI chổ. Nếu không chúng tôi làm sao có được những cuốn phim ghi lạI một đoạn đường du hành giá trị. Ban tổ chức khóa không kịp lo phần quan trọng này. Thiếu chút nữa thì tiếc lắm.

Cô VA mờI bạn T-X-Ư lên phát biểu đầu tiên. Anh trước kia đã tốt nghiệp trường Đại Học An Ninh và đã có trên 10 năm phục vụ trong ngành Công An. Cuộc đờI anh đã là một chứng nhân, gặp phảI quá nhiều cảnh chén ép bất công giữa con ngườI vớI con người. Không chịu nổI sự dằn vặt tâm lý. Hơn nữa thân lạI mang nhiều chứng bịnh chữa chạy không khỏi. Anh gặp được pháp thiền Vô Vi, nắm lấy như một cái phao hy vọng sẽ giải được tâm và cứu được thân. Ngày hôm nay anh hiện diện nơi đây vớI tất cả sự vui mừng và lòng thành ước nguyện sẽ học được những điều hay từ các bạn.

NgườI thứ hai được mờI lên là tôi. Tôi chia sẻ vớI các bạn về kinh nghiệm cuộc đờI mà tôi đã trảI qua. Sở dĩ tôi có được cái thảnh thơi ngày hôm nay, tâm thức chấp nhận được những biến động của cuộc đờI, xem mọI sự nhẹ nhàng, trân quý tất cả những gì mình có được, hoàn toàn là do tôi tập tành thiền định.

Ngày xưa lúc tuổI còn rất nhỏ, tôi có cơ may bị sự thúc ép của ngườI bà phảI đến vớI tâm linh. Chuyện đờI thì chưa biết mà chuyện đạo lạI quấn quanh đầu óc. Cuộc sống của một đứa trẻ có lẽ do nhiều kiếp sinh thành đã đa mang thần tính nên tôi đã sớm phát hiện ra mình không thích hợp vớI đường lốI giảng dạy của đạo nhà thờ. ThờI gian trôi, tính ương ngạnh quật khởI của tôi cũng lớn dần. Tôi không cam chịu những gì mà các Linh Mục và NộI tôi truyền tụng. Tôi đã tìm và đã gặp pháp Vô Vi. Từ đó đến nay, tôi thật sự đã quên đi quá khứ. Cái quá khứ trộn lẫn nhiều nan đề giữa đạo và đời. Là ngườI Việt Nam, trảI qua cuộc chiến tranh ý thức hệ để phải chứng kiến nhiều thảm cảnh nồI da xáo thịt đau lòng. Nếu tôi không quên được quá khứ, chắc tôi cũng sẽ bị tâm thần chứ chẳng chơi. Chẵng những quên được mà còn sống vui nữa. Thiền là một phương thuốc chữa lành tất cả căn bịnh tâm trí. Cao hơn nữa, thiền sẽ đưa con ngườI đến những lãnh vực siêu nhiên. Ai muốn giảI thoát. Ai cầu giác ngộ hay muốn tìm kiếm Thượng Đế. PhảI bắt đầu bằng thiền. Thiền sẽ đáp ứng tất cả. Thiền chỉ cho ta tìm được chính mình. Tìm được ta, hiểu được ta là tìm được, hiểu được Thượng Đế.

Kế đến là anh Đ. Anh bị bịnh nhức đầu triền miên nhờ pháp soi hồn đã bớt căn bịnh. Đến anh S ngườI Quảng Nam. Tôi đã phảI dùng trái tim để nghe anh nói, chứ nghe bằng lổ tai coi như thua. Nhờ hành pháp, anh chẳng những đã vượt qua được những lờI chữI mắng đay nghiến của vợ mà còn rất an vui. Nhìn anh nói, cái tay anh quơ quơ trong không khí, mắt anh cườI, tôi thấy cả một niềm vui bừng bừng như mầm xanh cây cảI của Sapa.

Tiếp đến là anh HN, một hoạ sỹ. Tiếc quá, khi ngồI ở hộI trường tôi nghe anh nói rất rỏ. Khi về mở băng để viết lạI, tiếng ồn lớn quá át cả tiếng của anh. Tâm hồn anh ẩn tàng một thúc dục mãnh liệt khiến anh từ chốI quyền lực cũng như tiền tài trong quá khứ. Sau này khi gặp được pháp Vô Vi, thiền định đã gieo nguồn sống mớI vào tâm hồn anh. Trầm tĩnh, thư thả, anh N có dáng dấp trộn lẫn giữa một thiền sư và một học giả.

Cô Đ bà xả của anh VH lạI ngâm thơ phục vụ bạn đạo. Bác Tám Â, Dĩ An lạI lên nói pháp. Dài quá. LạI bị yêu cầu hát thay cho nói. Bác T bị yêu cầu. Còn các bạn bị nghe. Thiệt là vui. Trong một nhóm hay đoàn thể, đôi khi toàn hảo quá lạI không tìm ra cảm hứng. PhảI có lẫn lộn gạo nếp thế mà vui.

BuổI sáng qua mau, đến giờ thiền chung. Chúng tôi kẻ ngồI trên ghế, ngườI ngồI dưới đất. Sau giờ độ tâm là đến giờ độ thân. Bếp chánh là VH. Ngoài các chị miền Bắc, đặc biệt có hai ngườI phảI kể: Chị M Lào Cay và chị Sáu Bình Dương không thiếu mặt bữa nào trong nhà bếp. Sapa có một loạI cảI xanh cọng mập tròn no nê phân nước. Nhìn là muốn ăn, vị đặc biệt rất ngon. Trước khi đi tôi đã nghe các bạn quảng cáo nhiều mà giờ được nhấm nháp, sự thú vị càng tăng thêm.

Nói đến ăn là tôi không dừng được lý sự. Những ngườI ăn theo cách dưỡng sinh như chúng tôi khi phảI đi xa thật khổ vô cùng. Lần đi Đaị HộI Thái Lan năm 96, tôi và các bạn chạy vòng hết một khu phố của Bangkog vẫn không tìm ra một quán ăn chay. CuốI cùng phảI ngồI trên lề đường nơi cái xe hủ tiếu dạo, kêu một dĩa hủ tiếu xào rau không thịt. Khách không biết tiếng Thái, chủ bán không biết tiếng Anh, cuốI cùng phảI ra dấu. Chỉ mấy bó cảI, chai nước tương, hủ dầu. Xong rồI còn phảI chấp hai tay lạy lạy, ý nói là đệ tữ của Phật không thích ăn thịt. Xong một buổI trưa rồI đến buổI chiều. PhảI mua khoai lang, khoai mì, bắp luộc, chuốI chiên, mì gói để qua bữa. Lúc sau này ĐạI HộI Vô Vi Quốc Tế mấy kỳ liên tiếp không bao ăn là một trở ngạI, theo tôi rất lớn cho bạn đạo. Không gì tiện dụng đỡ mất thờI gian hơn, khi vừa ra khỏI phòng sinh hoạt là đến phòng ăn sát bên trong một khách sạn. Dĩ nhiên là mắc mỏ. Nhưng đã đi được là nhắm phảI hao tốn. Còn hơn là phảI chạy lòng vòng, tốn thờI gian lạI kiếm không ra thức ăn. Các bạn ăn tự do dể hơn chúng tôi nhiều. Có thể ăn đâu cũng được. Và ăn bất cứ thứ nào cũng chẳng sao. Kỳ đi Singapore thăm Thầy năm 2004, ở phòng kế bên toàn là sư huynh sư tỹ, tôi nghe các bạn đi ăn về khen “không ngờ thịt cá sấu ngon quá”. Thật ra ngườI quen ăn chay là đường tu đã có nhiều nổ lực cố gắng. Không phảI một ngày một bữa mà có thể bỏ tất cả thói quen ăn uống từ lúc sơ sinh. Cho nên tâm thức của ngườI ăn chay vì tâm linh nhiều ít cũng từ bi hơn ngườI tu mà còn ăn mặn. Những chuyện chay mặn, ăn rau, ăn thịt, những vị liên quan về sức khỏe đã nghiên cứu và đã viết rất nhiều sách. Học vấn tôi trung bình không dám lạm bàn. Có điều thật đáng tiếc, tôi thỉnh thoảng được nghe ngườI ăn thịt hay nhạo báng chúng tôi: Đã ăn chay mà còn đặt tên thức ăn giống y ăn mặn, nghe chướng quá, thèm quá thì cứ bỏ chay ai làm gì được mình. Sự thật không phảI vậy. Bạn thiền đúng một thờI gian, bạn không ăn thịt được. Không biết tạI sao. Kết quả này hầu như chiếm 90 phần trăm. Hay vì chúng tôi đã quen từ nhiều kiếp. Cái này cũng không chắc chắn. Vì có ai biết được kiếp trước của mình hay của ngườI để mà làm chứng nhân. Sở dĩ đặt tên món ăn là để phân biệt cách nấu. Các bạn ăn thịt có nhiều món, chúng tôi cũng đâu chịu thua. Nhiều khi chúng tôi nấu chay còn hấp dẫn hơn. Ăn chay ăn mặn đều không liên quan gì đến hành trình nộI tại. Nhiều ngườI ăn thịt mà tâm vẫn từ bi, làm từ thiện nhiều như các nhà hảo tâm ở Tây Phương. Họ có biết chay lạt là gì. Sở dĩ tôi dài dòng văn tự như vậy vì muốn mượn những dòng chữ này cám ơn ban tổ chức khóa sống chung Sapa. Cám ơn luôn các bạn miền Bắc. Tôi đã cảm nhận được tấm tình chân thật ấm áp mà trước khi đi tôi vẫn còn hồ nghi. Không biết các bạn như thế nào? Có khác vớI chúng tôi không? Có quá nhiều phân cách không? Giờ, qua những tô cơm nóng hổI, những đĩa rau cảI xào xanh đậm mắt nhìn, những tô cháo còn nghi ngút khói, những ly trà nóng xua được cái giá lạnh của mùa đông. Tôi đã xóa được cái dè dặt, cái khoảng cách trong lòng để buổI sáng hôm sau, tôi đã giao tiếp thật thân mật, thật vui vẻ vớI tất cả.

Dùng bữa trưa xong, ban tổ chức đưa chúng tôi đến thăm một nhà nghỉ của cơ quan, khuôn viên rất rộng. Nằm trên vùng cao nhìn xuống thung lũng, nhà nghỉ cất riêng từng phòng ngủ như một cái nhà nhỏ, trong có bếp, phòng khách, phòng ăn, toilet. Đẹp và lịch sự. Sảnh đường chưng những chậu phong lan thật lớn, chi chit bông. Dọc đường đến đây, tôi thấy Sapa chỉ có hai loạI hoa: Loa kèn trắng và phong lan màu dưa cải. Lan là giống hoa thuộc dòng vương giả của sơn lâm. Dù trốn kỹ chốn rừng sâu hóc núi cũng bị ngườI ta lôi ra thị thành, tô điểm cho đờI thêm hương sắc. LoạI lan màu này trông giống như dãi khăn quấn đầu của hoàng hậu Châu Phi. Loa kèn rất dể trồng, lên mạnh như cỏ không cần nhiều chăm bón. RảI rác xung quanh nhà nghỉ những cây mận còn sót lạI vài cánh hoa trăng trắng như cánh bướm. Một vài cành đào điểm hoa hồng phơn phớt. Gió nhẹ qua cánh rụng lả tả. Mặt trờI ửng dạng rọI ánh sáng trong vắt. Cả một vùng không gian yên bình vắng hẳn tiếng chim. Chỉ có tiếng vi vu của gió. Đứng trên cao nhìn bao quát cảnh Sapa, đẹp không thể diển tả. Xa xa những thửa ruộng hình trôn ốc, bờ cong cong như những đường viền cổ áo thêu, nằm xếp lớp ngay ngắn từng bực từng bực đổ mút xuống lũng sâu. Không một bóng người. Thiên nhiên qua cuộc sống, con ngườI đã vẽ nên những bức tranh tuyệt kỹ. Sương vờn quanh đầu núi, quét ngọn những vệt dài. Núi càng cao nổ lực của con ngườI càng tinh luyện. NgườI Sapa đã vượt qua được sơn lam chướng khí, đã thật sự biến sỏI đá thành cơm và đã sống đờI sống hoang dã của con thú giữa rừng. Lòng tôi bồI hồI một cảm xúc khó tả. Tôi đứng dướI cộI cây đào già nhìn xuống thung lũng ngoài xa kia, nghĩ đến những nhọc nhằn cơm áo, những tấm lưng trần một đờI chỉ biết cúi gập. Nếu nhìn lên là chỉ trông chờ thờI tiết nắng mưa. NgườI có công thì không biết hưởng. Kẻ vô tình được hưởng như không. Ai đó đã thốt lên câu nói, “no ấm mớI nói chuyện văn chương”. Cho tôi xin thêm ít lờI “dư dả dễ nghĩ chuyện tu hành”, đói nghèo thiếu thốn thì mở mắt là chạy ăn mà nhắm mắt cũng chỉ nghĩ đến ăn. Tâm linh, thượng đế hay chúa bà đều phảI nhường bước.

Bạn GT cho biết đáng lẽ ban tổ chức thuê chổ này cho Khóa Sống Chung. Nhưng họ chưa sửa xong cái phòng hộI họp, chúng ta sẽ không có chổ sinh hoạt và thiền chung. Tiếc quá. Bà con nhao nhao yêu cầu nếu có lần sau đến Sapa nên tổ chức ở đây. Sau đó ban tổ chức giớI thiệu chúng tôi ngoạn cảnh núi Hàm Rồng. Xe đổ chúng tôi xuống ngay khu chợ. Sapa là vùng cao, đất của dân tộc thiểu số. Họ cũng là ngườI Việt Nam nhưng lốI sống, ăn mặc, tiếng nói đều khác xa. Ngay đêm nay, tạI đây sẽ có chợ nhóm, gọI là Chợ Tình. Cái tên thật là lãng mạn gợI tính tò mò. Ai đặt ra cái tên này? Chợ sẽ mua bán tình yêu? Tình yêu làm sao mua bán? Cho, nhiều khi còn không ai biết nhận huống gì rao bán. Tôi đoán có lẽ một tay mánh mun nào đó, mua bán ế ẩm đã thổI phồng lên khu chợ của ngườI dân tộc, là Chợ Tình, để rủ rê khách nhàn du. Chứ chẳng có gì để coi. Còn mua tình, bán tình, ngườI ta tìm chổ khác, ai lạI bày biện ra giữa chợ.

Mua vé xong, chúng tôi bắt đầu leo núi. Dọc theo các bậc thang có các hàng bán trà, thuốc dân tộc. Họ pha sẳn những bình trà nghe nói ngon hảo hạng để mờI du khách nhấm thử. Ai đi qua cũng bị kéo dừng chân để uống trà. Bác Lẹng và Ý hai leo hết các bực thang đầu tiên thì hết xí quách, hai bà đến ngồI đợI các bạn ở ngôi nhà nghỉ có vườn phong lan. Tôi tiếp tục leo thêm chừng hơn 200 bậc nữa thì đến một hành lang nhìn xuống toàn cảnh Sapa. Đang đứng giữa chừng mưa tự nhiên rơi. Tôi chạy trở xuống một khoảng đất bằng có một quán bán nước để đụt mưa. TrờI lạnh căm căm, càng lên cao hơi gió càng thổI buốt. NgườI dân tộc, họ mặc quần áo màu mè sặc sở, bày hàng dọc theo lốI đi, bán những cái nón, khăn choàng, bao tay, dệt bằng thổ cẩm. Tôi không hiểu nghĩa chữ thổ cẩm, nghe thiên hạ nói mình nói theo. Cùng là ngườI VN mà sao cách xa quá. TrờI lạnh, gió thổI ào ào, thỉnh thoảng mưa rơi lất phất mà họ chỉ vận phong phanh một bộ đồ mỏng tanh chịu sao thấu. Họ đã quen? Cũng chưa hẳn đúng. Vì mớI hôm trước tôi xem báo thấy nhà nước kêu gọI ngườI hảo tâm quyên góp áo quần cho họ vì thờI tiết rét đậm một cách bất thường. Trâu bò, ngườI già, em bé chết nhiều lắm. Bên trái đường có một nhà sàn, nhạc trổI rầm rầm như ở mấy cái buôn sóc trong phim chiến tranh VN. Leo đến đây cở sức của tôi nghỉ một chút có thể lên tớI đỉnh. Nhưng tôi đã lầm, cứ tưởng cái hành lang chìa ra giữa trờI đó đã là điểm chót, nên tôi quay xuống. Nhiều khi chủ quan cứ tưởng là mình hạng nhất nhưng sự thật còn xa lắm.

Trên đường đi xuống, ngang qua các hàng bán thuốc dân tộc, chủ quán ra giữa đuờng chèo kéo du khách. Chúng tôi ghé vào một quán có cô chủ trẻ mặt mày hiền lành rất dể thương. Họ mờI chúng tôi dùng loạI trà hảo hạng, đặc biệt chỉ có ở Sapa. Các bạn xuống sau nhìn thấy chúng tôi liền hè nhau vô chung một chổ, khiến bà chủ quán kế bên đùng đùng mắng mỏ: Không định mua hàng ở đây thì hồI nảy đây mờI trà, đó đừng nhấm. Trà thì uống của đây mà mua hàng thì đi chổ khác, thiệt là xui gặp cái thứ gì đâu. Sợ quá, chúng tôi cầm mấy cái bịch hàng rủ nhau vừa chạy vừa cườI như con nít chơi trò đuổI bắt. BuổI chiều leo núi Hàm Rồng thiệt phí thờI gian, phí công sức mà chẳng mở được tầm mắt. Leo núi thì phảI dành cho mấy tay vận động viên chánh hiệu. Đàng này chúng tôi hoặc nhiều ngườI du lịch thiệt là khổ sở. Thay vì leo núi, lần sau nếu có đi Sapa nữa, nên đi xem cái thác nước chắc chắn đẹp và khoẻ hơn nhiều.

BuổI tối, cô VA đã đọc những câu hỏI trong LED hàng tuần và mờI các bạn tự nguyện trả lời. Cũng sôi nổI lắm. Tùy trình độ, tùy tâm thức, nhưng hầu như hiếm gặp được một câu trả lờI theo trảI nghiệm riêng của hành giả. Phần đông các bạn hình như chỉ lập lạI lờI Thầy. Đó là thói quen lườI suy nghĩ, hoặc suy nghĩ lệch lạc, sợ nói thật ý mình thì xúc phạm ông Thầy. Ngay lúc đầu, Ông Tư và Ông Tám đều khuyến khích bạn đạo nên nghiên cứu, thực hành và trình bày cái trảI nghiệm thu được của mình. Đừng nhắm mắt nghe theo lờI của hai vị một cách vô tộI vạ. Nhưng đâu có ai nghe.
TốI lạI các bạn quay quần cho anh Q sửa lưng. Đã gần 20 năm anh Q mớI được dịp cống hiến như vậy. Theo lờI anh nói, anh đã xuống núi lâu rồI, giờ lên núi trở lạI không ngờ đắt show quá. Ban tổ chức muốn tổ chức thiền chung giờ tý, nhưng khí hậu miền núi đêm xuống lạnh cắt da nên bạn đạo được tự do ngồI trong phòng. Cảm động nhất là anh T Bến Tre, cứ đến trước giờ tý chừng 5 phút là anh đi gỏ cửa từ phòng, kêu anh em thức dậy. Anh tự nguyện làm việc này đã 3 mùa sống chung. Giống như Ông Từ giữ nhà thờ, sáng sớm leo lên gác chuông dựt chuông liên hồi kêu gọI giáo dân đi lễ misa. Lúc tôi còn trong tuổI mê ăn mê ngủ, tôi ghét tiếng chuông nhà thờ nên ghét luôn Ông Từ giữ cửa. Thường thì đến giờ ngườI ta dự lễ, Ông lạI đi vòng vòng nhà thờ để rình bắt chúng tôi đang nhảy cò cò ở núi Đức Mẹ hay đang nằm ngủ gục trên ghế quỳ. Không có buổI lễ nào Ông dự trọn vẹn. Lúc đó tôi nói vớI lũ bạn, tao chắc chắn Ổng không được lên thiên đàng. Ổng cứ theo bắt đám con nít như tụI mình hoài, nếu Ổng lên thiên đàng thì còn ai làm việc này nữa, đáng đờI Ổng.

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2008

NỖI NIỀM TAO NGỘ 10 : NGÀY THỨ HAI – KHÓA SỐNG CHUNG SAPA

Mặt trờI ngày thứ hai hình như sáng hơn, con ngườI cũng tỉnh mỉnh hơn. Chúng tôi dùng điểm tâm ở sân trước khách sạn. Một ngườI khách lạ dừng xe Honda nơi cổng. Bạn GT chạy ra mừng rở. Anh L, một bạn đạo đến trễ từ Hà Nội. Anh là tổng giám đốc một công ty lớn có chi nhánh ở Sài Gòn. Ông Tổng đi tu dĩ nhiên phảI khác thiên hạ. Di động reo liên tục. Tâm đã nhất quyết lánh xa cõi trần tục, tiến lên một bước đã đến ngưỡng cửa thiên đàng mà vẫn còn bị quấy nhiểu. NgườI tu thường bị thử thách như vậy. Nhìn thần thái anh thong dong, mắt sáng rực, da dẻ hồng hào biểu lộ một quý cách. Không có thờI gian để tìm hiểu, nhưng tôi cảm nhận đường vào đạo của anh không qua một biến cố nghiệt ngã nào của cuộc đời. Anh đến vớI thiền chỉ là sự cô đơn của một ngườI đã có tất cả. Trên đỉnh cao của thành đạt, con ngườI vẫn còn cảm thấy như thiếu một cái gì vĩnh hằng bất biến, vẫn cảm thấy bất an, nên phảI đi tìm một ý nghĩa cho cuộc sống. Có ngườI đến vớI Đạo vì muốn nắm níu đời. Có kẻ lại chán đờI nên tìm đến đạo. Nguyên nhân thì có nhiều nên kết quả cũng từ đó mà định hình. Hình thức nào, mức đến nào cũng giớI hạn, cũng chưa phảI là mức đến. Chỉ có một chữ Không là hoàn mỹ, là bước lên bờ, là tự do khỏI mọI ràng buộc của thế sự. Khen anh L đã dứt được công việc bề bộn để đến đây. Xin chúc anh tìm được chính mình, một con ngườI trần trụI không mang râu ria áo mão.

Chương trình được tiếp tục vớI phần mờI các bạn lên phát biểu. Cô VA mời anh Đ, chị T và em N ở Tiền Giang. Hai vợ chồng một đứa con cùng tu thiền Vô Vi, thật không gì quý bằng. Trước đây 30 năm, anh Đ là một bợm nhậu nổI tiếng. Rượu chè be bét như vậy dĩ nhiên hậu quả phảI bịnh hoạn. Từ ngày gặp pháp, anh dứt khoát ăn chay, công phu tinh tấn. Anh đã ảnh hưởng được vợ con. Gia đình anh bây giờ rất hạnh phúc, ổn định. Đi dự khóa này vớI cái túi trống rỗng nhưng anh không ngại. Về rồI tính sau. Hoan hô anh Đ.

Xen kẻ vào là phần văn nghệ. Hà NộI chỉ có Cô Đ, bà xả của nạn VH góp vui bằng giọng cao lảnh lót, ngâm những bài thơ của bạn đạo hoặc của Thầy. Bình Dương cũng góp vui vớI một ban hợp ca toàn “ngườI đẹp Vô Vi”. Bác Tám  Dĩ An là ngườI phân phát tiếng cườI nhiều nhất cho bạn đạo. Cách trả lờI câu hỏI hoặc ý diển giảI đều đặc biệt không giống ai. RồI thì bác ca những bản nhạc tự chế tác. Thí dụ như bản “Mùa xuân sang có hoa anh đào..” Để dứt bãn nhạc, hoa đào Đà Lạt bác sửa thành hoa Vô Vi Sapa. Cũng là vui, đơn giản vậy. Có một anh bạn đến nói nhỏ vớI tôi: Chị ngăn ổng lạI đi, ổng nói toàn là những chuyện đâu đâu. Tôi lắc đầu. MọI ngườI có quyền tự do phát biểu, nghe hay không là chuyện của mình. Nhưng sau đó tôi nhìn thấy anh bạn này đã cườI rất lớn mỗI khi Bác Tám lên diển đàn..

Ăn cơm xong, tôi và các bạn rủ nhau đi dạo chợ Sapa. Chúng tôi thả bộ theo con đường trước mặt khách sạn. Vòng sang bên phảI cuốc thêm một đoạn là gặp cái nhà thờ đá bên trái của chợ Sapa. Du khách tụ tập chụp hình trước sân nhà thờ. Chúng tôi đi thẳng vào con đường dẫn đến khu chợ dướI một thung lũng. NgườI bán phần đông là đồng bào miền Bắc. NgườI Sapa chỉ bán thức ăn chơi như: Hột gà, bắp, khoai lang, tất cả đều để trên một cái vỉ nướng than. Có lẽ vì trờI lạnh nên họ chỉ bán đồ nướng mà không bán cái gì khác. Chúng tôi đi kiếm mua Măng LưỡI Lợn. Miếng măng hình giống như cái bánh bao, tròn tròn, trăng trắng phấn. Nghe nói ngườI ta đào loạI măng này dướI đất chứ nó không mọc trên không. Tôi đem về Úc 2 ký, bị vụt thùng rác hết 1 ký. Còn 1 ký đến nay cũng chưa có dịp thử. HảI quan Úc rất khó. Bất luận loạI thức ăn nào họ nghi có mang vi khuẩn lạ là họ tịch thu vụt thùng rác. Nếu mình khai báo đàng hoàng thì không sao. Còn quên hoặc không biết khai thì bị phạt, có món lên đến 500 đô. Chợ Sapa phần lớn bán rau và các loạI mứt, trà, thuốc cây cỏ, nhân sâm toàn hàng Trung Quốc. Có một loạI cảI cọng to xanh mướt ít lá điểm hoa, luộc hay xào đều ngon. Hầu như hàng rau nào cũng có bán loạI cảI này. Chúng tôi còn nhiều ngày mớI quay về, nếu không đã mua mỗI ngườI một ít. Trong lúc đợI các bạn kêu xe honda ôm tôi quan sát ngườI dân tộc. Tôi đứng chung một chổ vớI 5-7 ngườI đàn bà rất trẻ. Một chị mặt mày nhăn nhó trông thảm thương đang địu một đứa con sau lưng, hai tay dắt thêm hai đứa nhỏ. Quần áo phong phanh, cha mẹ con cái mặt mày ngây ngô y như nhau. Chân đi dép hai quai, tay đeo vài ba chiếc kiềng bạc hoặc cao su. Đầu quấn khăn, họ nói chuyện tíu tít như tiếng chim kêu. Không biết họ đi đâu, làm gì mà đứng túm tụm bên lề đường. Xa xa có mấy thiếu niên đang chơi đá cầu. Một vài du khách Tây Phương đang chụp hình đám đá cầu. Nghe nói du khách phảI trả tiền mớI được chụp ngườI hoặc chụp chung. Có lẽ vì chưa tớI vụ mùa nên thanh niên nam nữ tuôn ra chợ làm kiểng để kiếm tiền độ nhật. Bận về chúng tôi đi xe Honda vòng lên mấy con đường dốc phía sau khách sạn. Hai bên là những biệt thự mớI xây cửa đóng không có bóng ngườI. Đường nhỏ rất sạch như được rửa sau cơn mưa. Nhà nào cũng có ít nhất là hai chậu phong lan màu dưa cảI, dướI đất thêm một hàng hoa loa kèn trắng. Y chang. Dễ trồng. Và thật chán mắt nhìn.

Về đến nơi vừa kịp vào sinh hoạt. Hôm nay Cô VA tiếp tục mờI các bạn lên trả lờI mục Bé Tám. NgồI ở dướI nếu bạn nào cảm thấy câu trả lờI chưa đúng ý mình có thể lên tiếng bổ sung. BuổI sinh hoạt thật náo động. Học đạo càng đông càng vui. Có nhiều ý kiến, nhiều trình độ tư duy khiến chúng tôi có cơ hộI rà soát lạI sự trảI nghiệm cá nhân.

TrờI Sapa về đêm rất lạnh. BuổI tốI sinh hoạt các bạn phảI lấy vảI bịt kín mấy khe cửa ngăn không cho hơi lạnh ùa vào. Cô Đ biểu diễn thở chiếu minh. Lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy cô Đ thở cái bụng phình to như ngườI bầu sắp đẻ. Hèn chi giọng cô âm vang mạnh như tiếng kèn thúc quân. Anh Q lạI ra công sửa lưng cho các bạn. Những ngườI mớI tập thiền đương nhiên phảI học cách ngồI. Còn các bạn tu lâu mà giờ còn ngồI để kiểm thì có vấn đề. Xin được góp ý: Thứ nhất, các bạn đã không nghiên cứu cẩn thận kỹ thuật hành pháp khi mớI bắt đầu. Thứ hai nếu đã làm đủ mọI chỉ bảo, nhưng đến giờ này vẫn chưa tự tin, đồng nghĩa vớI chưa thật sự hiểu pháp, vì thế đã không tiến đúng như Tổ Thầy đã nói. Kỹ thuật hành pháp chỉ là cái bên ngoài. Hành trình sâu vào nộI tạI còn vi tế thâm diệu hơn nữa. Mượn cái bên ngoài để khám phá cái bên trong. Mà không làm đúng thì công phu bao năm coi như đổ sông đổ biển.

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

NỖI NIỀM TAO NGỘ 11 : NGÀY THỨ BA – KHÓA SỐNG CHUNG SAPA

Sáng sớm ngày chót, chúng tôi còn loay hoay trong phòng đã nghe tiếng cô VA rộn rả bên ngoài: Dì S ơi! dậy đi bộ vớI tụI con ngày chót. Mấy dì mấy chị ra mau để nhìn sương của Sapa nè, đẹp không thể tả. Chúng tôi tất tả mặc vộI áo cùng nhau xuống lầu. Qua cánh cửa, chúng tôi không thể nào hình dung được cảnh tượng đang diển ra trước mắt. Sương bay mù mịt, sương dày như bức tường hơi nước, đứng cách một thước chắc chắn không nhìn thấy nhau. Cảm giác lạ, thích thú y như lúc tôi đi du lịch Trung Quốc đến thăm Vạn Lý Trường Thành vào tháng 3 mà trờI còn đổ mưa tuyết. Chúng tôi đi ngược lên dốc. Sương dày như mưa. Đi trong sương tôi cứ ngở mình là ngườI của muôn năm cũ. Giây phút đẹp đẻ này thật dể tan. Tôi dang rộng hai tay, ngửa mặt lên trờI giống như chim đang bay giữa tầng mây trắng. Hai cánh nhỏ mà nghe như đã ôm trọn cả không gian. Trên con đường mờ mờ nhân ảnh hôm đó tôi đã được nghe tâm sự của một “ngườI đẹp” Thanh Hóa. Cô đã buông mình theo dòng sống, trọn vẹn trao ra cả ân tình của một ngườI vợ, một người mẹ, đã tròn nhân đức vớI bạn bè, đã sống xứng đáng là một con ngườI. Giờ đây cô còn lo sợ cho việc hôn nhân của đứa con trai. Việc gì phảI lo. Ai có định phận của ngườI đó. Đâu ai thay đổI được cho ai. Nếu thương nhau thì phảI tự lo cho mình được an vui. RồI cái an vui đó sẽ lây sang, ảnh hưỡng ngườI thân. Chuyến đi này mang nhiều cảm xúc đặc biệt riêng vớI cá nhân tôi. Thuần túy không hẳn là cuộc du lịch. Hơn hẳn là một cuộc hành hương. Tôi đã được cầm tay, được nhìn tận mắt, được nghe những lờI tâm sự của anh chị em mà xưa rày trong tôi cứ đeo mang một ám ảnh cách biệt. Tôi nghe lòng nhẹ nhõm vì đã bỏ xuống được một gánh nặng ký ức.

Vì là ngày chót nên các bạn đã hốI hả chia sẻ, đã trao ra những kinh nghiệm hành pháp cũng như những vui buồn trở ngạI trên con đường tâm linh của riêng mình. Ban tổ chức mờI từng bạn lên phát biểu không bỏ sót một ai. Nhưng giớI hạn của bài viết và sự nhớ khiêm nhường của tôi, xin phép chỉ ghi lạI những trường hợp đặc biệt. Nếu thích, các bạn có thể tìm xem cuốn DVD phóng sự của bạn T Bình Dương đã dày công ghi lại.

Chị H lúc nhỏ là một đứa trẻ lạc loài, sống thiếu tình thương, luôn khao khát tình mẫu tử. Chị bị mẹ đem cho ngườI lạ nuôi mãi 20 năm sau mớI tìm được nguồn gốc. Hôm nay nhờ tu thiền chị đã có lạI được niềm vui. Chị nói trong nước mắt làm các bạn mũi lòng cũng khóc theo.
Chị B Tiền Giang say mê tu nên đã “nhiều trận”nói láo chồng để được đi sinh hoạt. Đi đây là nói vớI chồng tiền xe, tiền ăn, bất kể tiền gì cũng là của chị Bé bao trọn gói, chồng mớI cho đi. Chị cảm kích chị Bé đã về hùa nói láo vớI chị mà thương lây hết các bạn xem như ngườI thân máu thịt ruột rà. Thiệt phảI cám ơn chị Bé. Sau chuyến đi này chị Bé đã “theo con về xứ lạ” trở thành công dân của xứ Mỹ Cờ Hoa. Năm sau nếu có sống chung chắc sẽ không gặp được chị Bé. Hẹn chị vài năm sau nữa nếu có duyên chúng mình sẽ hộI ngộ.

Anh H Quảng Nam làm thợ hồ một ngày được 60 ngàn, chi tiêu cơm nước tiền học cho con 40 còn lạI 20 dành cho thuốc men. Hôm nay liều mượn tiền đi dự sống chung, mai về tính sau. Lúc trước anh đi bộ độI, giảI ngủ về sống vớI phố thị, chứng kiến nhiều cảnh chèn ép bất công đâm ra bất mản đời. Đang lúc khổ sở vì chuyện đờI hỗn loạn như vậy anh may mắn gặp được pháp. ĐờI anh đã thay đổI. Đến nay thì tâm rất vui mặc chuyện cơm áo. ĐờI cứ trôi và anh cứ tu.
Anh P Quảng Nam, hai vợ chồng cùng tu. Cuộc đờI nghiệt ngã, anh chị có một trai bị bịnh tâm thần, 17 tuổI mà nhìn lơ ngơ như đứa con nít lên 3. Một gái vừa câm vừa điếc. Ngay hôm đầu đến Quảng Nam, tôi nhìn gia đình anh mà cảm thấy đau nhói ở con tim. Những lúc như vậy tôi hay hỏI thầm: Cùng là con ngườI sao có ngườI lạI bất hạnh đến như vậy. Họ đã làm gì nên tộI? Thượng Đế nếu có sao lạI chia phần chẳng đồng đều cho những đứa con. Ngài có bất công không? Nhờ có pháp anh chị đã qua được những ngày qua và chắc những ngày sắp tới. VớI niềm an tỉnh do thiền đem lạI, anh chị sẽ đi trọn đường đờI để mong sự tái sinh những lần sau sẽ được nhiều an vui hơn.

Cùng là Quảng Nam, trong khi anh P bận bịu vớI hai con, anh H phảI quần thảo vớI miếng cơm manh áo thì anh S chỉ phảI chịu một ngườI vợ khắt khe, thiếu hiểu biết mà lạI độc đoán. Anh kể những ngày đầu mớI tu bị bà vợ đay nghiến chữI rủa, anh khóc trên giường, khóc dướI chiếu, khóc từ trong lòng khóc đến ra nước mắt. Chữ khóc mà tôi nghe anh nói như chữ “khấp”. Sau khi ráp ý của câu hiểu ra tôi cũng muốn “khấp” vớI anh.

Trở lạI Tiền Giang. Anh T là một công an giảI ngủ về làm thương mại. Anh đang quản lý một công ty chuyên mua bán sơn xây dựng. Công việc bề bộn không thể vắng mặt, nhưng anh đã quyết định bỏ đi một tuần để dự sống chung sau khi đọc bài “Âm Dương Lạc LốI” đăng trên Đặc San Vô Vi số mớI nhất. Anh to lớn vạm vở đường đường một đấng nam nhi nhưng nói chuyện đạo thì ngạI ngùng như cô gái lần đầu hẹn hò vớI ngườI yêu. Anh không nói rỏ bài văn đó có điểm nào hấp lực anh nhưng tôi biết anh bị sự huyền bí của thế giớI âm lôi cuốn. Anh muốn gặp mặt tôi để nhìn cho rỏ một ngườI tu thiền chẳng những không biết sợ ma mà còn có thể “không sợ lạc đường” khi hồn lìa khỏI xác. Nói chuyện đến lần thứ ba thì anh T đã không còn là anh T lúc mớI gặp. Anh hoàn toàn bỏ được cái vỏ che chắn ngạI ngùng. Anh đã nói chuyện vui vẻ vớI tôi như chị em trong một nhà, đi xa bao lâu nay giờ gặp lại.

Anh Năm Ron bịnh tim rất nặng. Thường ngày anh không thể ngồI xe honda đừng nói chi tự cầm lái. Di chuyển xa một chút ra khỏI nhà là anh mệt ngất ngư. Nhưng từ ngày tập tành pháp thiền Vô Vi. Anh đã có thể chạy Honda chở chị Mai ra tớI Long Thành để gặp gở các bạn. Và anh đã dự đến 2 kỳ sống chung Hà Nội. Anh được Thầy hỏI “làm sao để dứt khoát” Là hiệu trưởng một trường Trung Học tạI Biên Hòa, anh Năm sống rất mẫu mực, làm việc nguyên tắc, khắc kỹ bản thân. Là một ngườI cha tận tụy lo cho con đến gần hết cuộc đờI, nhưng cảnh gia đình vẫn không ngừng xáo trộn. Anh đã trả lờI vớI Thầy: Dứt khoát ở tuổI già là quyết chí tu không lo lắng về con cái nữa. Anh thật sự đã dứt khoát. Anh đã rờI bỏ thế gian phiền não này hôm 14 tháng sáu năm 2008, thọ 72 tuổi. Tôi không muốn theo lệ thường hướng tâm cầu nguyện cho anh. Tôi chỉ muốn nói vớI anh, dù anh đang đến một trạm chuyển tiếp nào để chờ ngày trở lạI thế gian, cũng xin anh rũ bỏ hết ưu phiền, ngay cả cái ưu tư không biết mình sẽ đi về đâu. Đi về đâu không quan trọng. Quan trọng là nhận biết giây phút hiện tạI, mình đang ở đâu và phảI làm gì. Sự nhận biết sẽ giúp anh an vui, thanh tĩnh, không lập lạI sự mất thăng bằng của đờI quá khứ.

May mắn tôi còn giữ được một vài kỹ niệm của anh Năm, đó là những bài thơ ca tụng nét đẹp của Sapa và Vịnh Hạ Long. Xin ghi lạI bài thơ thay cho nén hương thành kính dâng đến linh hồn trong sáng của anh Năm Ron.

Sapa xứ lạnh.
Thắng cảnh danh lam của nước nhà.
Việt Nam hãnh diện có Sapa.
Đường lên vách đá quanh quanh núi.
Ngỏ xuống đèo sâu thấp thoáng nhà.
Nắng tắt sương chiều trôi lảng đảng.
Đêm về gió lạnh thổI cắt da.
Du khách ra về lòng vẫn nhớ.
Chợ Tình thơ mộng xứ Sapa.

Sapa ngày 23/3/2008 Hoàng Mai Quân tức anh Năm Ron, bạn đạo Bình Dương.

BuổI sáng sinh hoạt kết thúc vớI một bửa ăn lẩu nấm thật ngon. Ngoài trờI sương vẫn còn phảng phất chưa nở chia tay. Trong này bạn đạo cũng ngậm ngùi không kém. Các bạn được mờI lên phát biểu. Tôi đề nghị năm sau nếu có tổ chức Sống Chung xin chia lệ phí làm 3 kỳ đóng góp tiện cho các bạn eo hẹp tài chính. Tôi và các bạn đều nói lờI cám ơn Ban Tổ Chức và bạn đạo Miền Bắc đã đem niềm vui, sự học tập bổ ích đến cho mọI người.

Kỳ này Quảng Nam được trao trọn gói kỹ niệm vớI tấm phong màu xanh nước biển có in hình lôgô Vô Vi. Mưa bắt đầu rơi lất phất. MọI ngườI hốI hả gọI nhau lên đường. PhảI vượt đèo trước khi trờI sụp tốI, đường trơn trợt xuống dốc rất nguy hiểm. Phút giây chia tay thay vì bịn rịn đã bị sự lo sợ đuổI mất. Bận về còn sót chút nắng của buổI hoàng hôn, tôi có dịp ngắm nhìn dung nhan Sapa lần chót. Thật tuyệt vời. Núi rừng hoang sơ có bàn tay con ngườI chăm chút vén khéo. Nét hoang liêu gợI nhớ thuở hồng hoang một kiếp nào tôi lang thang rừng sâu núi thẫm. RờI rạc xa thật xa có một căn nhà lá nhỏ. Một bụI chuốI bên vệ đường. Một góc phượng già lá đong đưa ngàn đờI theo gió. Núi liền núi. Mây đuổI theo mây. TrờI trong xanh trên cao. Nhịp đờI thật yên ả. Không một âm thanh. Núi rừng im bặt tiếng. Chỉ có gió đưa chúng tôi lần về phố thị. Tôi giả từ Sapa vớI một chút nuốI tiếc. Ngày mai chắc chắn sẽ không còn được hộI ngộ giây phút tuyệt diệu này.

Mây chiều lan nhẹ xuống đồI sâu.
Vực lúa long lanh đủ sắc mầu
Nhớ thưở chim về vang tiếng hót.
Hồng hoang khuấy động cõi thâm sâu.

Đến Lào Cai đúng 4 giờ 30 chiều, chúng tôi ngồI đợI chuyến xe lửa khởI hành đi Hà NộI vào lúc 7 giờ 30 tối. Đoàn BD có 8 ngườI chúng tôi tách ra đi xe lửa. MỗI khoang xe có 4 giường nằm, thật thấp không thể ngồI thiền. Chúng tôi đã xếp bớt một cái giường, lấy chổ ngồI chung lạI, tôi nói chuyện vớI các em cháu miền Bắc đến khuya. Nói đủ thứ từ chuyện đờI bước sang chuyện đạo. Một câu hỏI rất hợp thờI: Đã quyết lòng muốn tu rồI có nên làm ăn buôn bán nữa hay không? Ông Tư, Ông Tám là hai vị ân sư của pháp Vô Vi luôn luôn dặn dò: Đạo ĐờI song tu. Cứ mạnh dạn lao vào kiếm tiền, kiếm cho thật nhiều, cho tận cùng cái thành công. Đến lúc đó mớI thật sự nếm được cái vô vị của tiền. MớI thật sự hiểu tiền không là tất cả. ĐờI mỏng manh. Hạnh phúc tạo ra bằng tiền lạI càng mỏng manh hơn. Thiền định là con đường đưa ta đến sự an lạc vĩnh cửu. Khi đó đường tu mớI vững chảI không nao núng cũng chẳng nghi ngại. Hành giả sẽ hiên ngang bước, cô độc, lặng lẽ thấm sâu vào sự yên tịnh vĩnh hằng.

Xe lửa đổ ở ga Hàng Cỏ, trạm Hà NộI khi đêm chưa tan. Đường phố còn chìm trong giấc ngủ. Chúng tôi kêu xe về khách sạn. Tôi và ba bạn chung phòng có nguyên một ngày dạo cảnh Hà Nội. Đầu tiên là đi thăm 36 phố phường. PhảI dò tìm đọc cái bảng tên đường mớI biết mình đang đến phố hàng gì. Chỉ nhìn những cửa tiệm để đoán là trật lất. Giờ Hà NộI chỉ còn trong tâm tưởng. Thế sự xoay vần. Nhản hiệu, tên gọI còn đây nhưng thực chất đã khác xưa. Điển hình như bảng đề tên là Phố Hàng Than mà toàn cửa hiệu bán hàng cưới. Nào là cau trầu, bánh mứt, trà hộp xanh đỏ, mâm bánh chất từng chồng cao lêu nghêu. Tất cả những phụ tùng màu mè của nhà trai không thể thiếu. CướI nhau là chuyện cùng nhau chiến đấu hết một đờI mà đạn dược vũ khí toàn là một mớ bòng bong. Nhà trai điên đầu mà nhà gái cũng khổ tâm. PhảI thật xôm, thật đẹp. Nhất là phảI xài tiền thật nhiều mớI thật bảnh. Và có vậy thiên hạ mớI thật nếm khổ để rồI mớI thật quay về nguồn.

Đường sá chật hẹp, nhà cửa thay đổI rất nhiều, mang tên phố cổ Thăng Long nhưng không có những ngôi nhà rêu phũ như ở HộI An. Thức ăn linh tinh bày bán chật hết vĩa hè, có nơi khách bộ hành phảI đi lấn xuống lòng lề đường. NgườI bán hàng rất hà tiện nụ cười. Mình bước vô tiệm đứng hồI lâu, săm soi hàng hoá vẫn không thấy ai ra chào hỏi. Hình như họ chỉ bán sĩ và không cần ngườI mua lẽ. Hà NộI thanh lịch, thâm trầm cổ kính đã mất theo dĩ vảng. NgườI dân Hà NộI bây giờ thực tế trần trụi, chạy đua theo nếp sống văn minh vật chất, tìm không ra cái phong lưu lịch lãm của ngườI xưa.

Tôi ngồI tơ lơ mơ ở hàng ghế dành cho khách chờ xe ở chợ Đồng Xuân đợI mấy bà bạn vào chợ tìm mua quà. Mặt tiền chợ đã được cất lạI, sạch sẻ, quang đảng giống như các chợ mớI ở miền Nam. Dạo hết một buổI sáng cũng chỉ loanh quoanh vòng khu chợ và vài ba con phố. Chúng tôi không đủ giờ để đi thăm Văn Miếu. Về khách sạn là chiều đã chập choạng. NgườI bạn Vô Vi mớI tinh, anh LợI có nhã ý mờI tất cả chúng tôi đi ăn chay ở nhà hàng chay A Di Đà nổI tiếng nhất Hà Nội.

Chiếc taxi trờ tớI, chúng tôi 6 ngườI leo lên. Cô D Bình Triệu lẹ miệng. Phố Hàn Thuyên số 337. Cô quay qua anh T, đường gì hén, tôi quên rồi. Anh T lắc đầu. Phố Hàn Thuyên số 337 Nguyễn Khắc Chân, nhà hàng chay A Di Đà. Anh tài lẳng lặng quay xe. Chạy hết một vòng Hồ Tây kiếm không ra số 337 đường Nguyễn Khắc Chân. Chạy thêm một vòng nữa vẫn kiếm không ra cái nhà hàng A Di Đà. Tâm không tu làm sao kiếm cho ra A Di Đà. Bác tài giờ mớI lên tiếng: Các bác nói lạI nhé, đường gì, số mấy. Cô D và anh T thi nhau cải. Kẻ thì phố Hàn Thuyên số 337 Nguyễn Khắc Chân. NgườI thì số 37 Nguyễn gì chứ không phảI Nguyễn Khắc Chân. Anh tài cứ chạy cũng phảI hai vòng thật xa. CuốI cùng phảI gọI điện cho GT. Thì ra số 37 Nguyễn Khắc Nhu, Phố Hàng Than, nhà hàng chay A Di Đà. Hóa ra từ khách sạn chúng tôi bước đến nhà hàng chỉ qua hai con phố quẹo thêm cái ngả tư, đi bộ khoảng 5 phút. Vậy mà taxi đã chạy đến 30 phút. Thiệt là vui hết biết. Bước xuống xe tôi leo nhanh lên lề phóng ra xa để ôm bụng cười. May là nói tiếng Việt chỉ khác là âm giọng Sài Gòn, mà các bác tài Hà NộI còn không tha. Nếu là ngườI ngoạI quốc đến du lịch Việt Nam thì còn đến cở nào. Hà NộI làm gì có phố Hàn Thuyên, thêm cái đường Nguyễn Khắc Chân tên nghe lạ hoắc. Tôi không tin bác tài taxi hoàn toàn không biết gì cả. Từ đầu đến giờ bác cứ làm thinh, lẳng lặng chạy và lẳng lặng lấy tiền. Hay thiệt.

BuổI cơm đêm đó hiện diện trên 30 người. Từ hôm đi đến giờ tôi mớI được an tọa trong một nơi chốn sang trọng sạch sẽ khoáng đãng như vậy. Nhà hàng cao hai tầng trang trí rất thanh nhã. Thức ăn nấu theo khẫu vị của ngườI Tây Phương. Thực đơn không có những món bún nước phổ thông của ngườI Việt Nam. Càng không có canh chua cá kho tộ hay mắm chưng khô chay. Chỉ có đồ xào, đậu hũ lăn bột chiên dòn, sà lách trộn dầu dấm, súp măng tây cua. Thôi, nhiêu đó đủ rồi. Tôi mà kể thêm một chút nữa không khéo các bạn lạI nói: ăn chay gì mà rềnh rang còn hơn ăn mặn, đọc không đã thấy thèm. Giá cả mắc gấp ba bốn của nơi khác. Không mắc sao được khi mà các cô tiếp viên trẻ trung xinh đẹp, trang phục áo tứ thân, quần không đáy, miệng cườI đến hở hết hai hàm răng. Cô Mai P, ngườI sầu đờI đi tu giữ tịnh khẫu đã xuất chiêu hóa trang thành một cô tiếp viên dù tuổI đờI đã bề bộn mà nhan sắc đã ăn đứt mấy cô của nhà hàng. Chưa kể toilet sạch thơm phức nước hoa không thua các khách sạn năm sao thuộc tiêu chuẫn quốc tế. Lâu lâu có dịp ăn chay chơi một bữa thì bi nhiêu cũng không sao, ăn thường ngày thì xin bái biệt. Nhưng cũng xin có lờI cám ơn sự tiếp đãi tràn đầy ân tình của anh L, một ngườI bạn mớI quen nhưng tâm thức thì đã chung một dòng. Các bạn tất cả đều mong sẽ có ngày gặp lại. Một tuần sau khi về, bạn GT có gọI điện cho biết, chủ nhân của nhà hàng đã có lờI mờI các bạn Giác Thức lên tivi quảng bá vấn đề ăn chay và giớI thiệu pháp thiền, mọI chi phí do nhà hàng đài thọ. Nhưng GT đã từ chốI vì cảm nhận các bạn chưa đủ trình độ đãm nhận vai trò quan trọng đó.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2008

NỖI NIỀM TAO NGỘ 12 : VỊNH HẠ LONG

Hôm sau ban tổ chức đưa chúng tôi đi dạo cảnh Vịnh Hạ Long. Trên đường từ Hà NộI chạy một quãng mưa bắt đầu nặng hạt. Chạy thêm một quãng nữa mưa dứt. TrờI mớI hừng hừng. Chúng tôi ghé một quán bên đường để ăn sáng. Đến nơi, vịnh chỉ loe hoe vài ba chiếc xe, du khách còn thưa thớt. Các chị công nhân bến đang ngồI không tán chuyện. Có chừng 3 cái hang động được giớI thiệu, khách sẽ chọn và giá tiền thuê thuyền cũng khác nhau. Biển tung lên từng đợt sóng nhỏ khi cơn gió quét qua. TrờI lạnh theo gió. Da trờI xanh nhuộm màu nước biển, trong vắt. Những tia nắng đầu ngày loé lên từ hướng đông. DướI bến những con thuyền gổ màu huyết dụ chờ sẳn để chở khách ra khơi. Còn rất sớm mà đã có thuyền từ vịnh quay về thả loe hoe vài ba du khách, có lẽ đã ngủ đêm ngoài khơi từ tốI qua. Trước mặt là những cồn đá nhô cao sần sùi mang nhiều hình thù quái lạ. Và ai đó đã cắt cớ đặt những cái tên nghe rất vui, thí dụ như hòn Chó Đái. Núi bọc vòng như ôm ấp vịnh trong lòng. Rừng cây xanh chập chùng soi bóng nước. Gió thổI mạnh làm rốI tung mái tóc, thổI bật tất cả chim rừng về một bến bờ nào xa khuất. Biển đẹp lãng mạn mà không một bóng dáng sinh động của những cánh chim biển. Chúng nó đã thiên di về đâu? Bỏ lạI chúng tôi từ xa đến ngở ngàng nhìn biển chết.

Từng đợt sóng dậy trùng khơi tâm tưởng.
Chim bỏ rừng theo con sóng ra khơi.
Chìm đáy nước mây trờI xanh xao gió.
Dạ bồI hồI viễn khách nhớ xa xôi.

Chúng tôi lên một chiếc tàu mớI tinh tách bến ra khơi khoảng 9 giờ 30 sáng thứ tư 26 tháng 3. Thuyền chạy từ từ len trong vịnh. Mặt trờI bắt đầu rực sáng. Thuyền trang trí như một cái quán ăn vớI hai dảy bàn ghế song song. Có tiếng ngườI gọI tôi lên mui tàu nhìn cho rỏ cảnh vật. Không gian bao la, sóng nước lững lờ, tôi cảm giác như bị nhấn chìm mất hút giữa hư không. Tàu chạy một vòng ven vịnh dạo cảnh. Trùng trùng điệp điệp núi cao hòn nhỏ, đủ hình hài hộI tụ chốn này. Thiên nhiên hậu đãi con ngườI.Vịnh Hạ Long thật xứng đáng ghi tên vào danh sách thiên nhiên nổI tiếng của thế giới. Hôm đó chúng tôi chỉ đi thăm động Thiên Cung và Hang Đầu Gổ. Đường lên động ngoằn ngoèo uốn khúc. Những bậc thang nhỏ hẹp liền sát nhau có tay vịnh nên cũng dễ đi. Lần leo núi này không mệt bằng lúc thám hiểm Núi Hàm Rồng. Tôi nhìn lạI đã thấy đủ mặt các lão làng, không thiếu vắng một ai. Lên đến chổ cao nhất chúng tôi lần vào hang động. Những phiến thạch nhủ nhỏ giọt từ trên đĩnh núi lơ lững nữa vờI như những giọt tình sầu, lóng lánh lung linh. TrờI đất vạn vật ai bày nên cảnh? Tuyệt diệu. Đẹp đến rả rời. Không rả rờI sao được. Từ miền Nam xuôi ra miền Bắc đến Hạ Long đã vượt hơn 2000 cây số, đoạn trường đã trảI biết bao gian nan. Du khách xếp hàng vừa đi vừa thở. Trong ánh sáng mờ mờ nhân ảnh, một thoáng tôi cứ ngở mình đang đi trên cầu NạI Hà đoạn vượt sông Bĩ Ngạn. Khoảng giữa lòng động rộng mênh mông có bốn cây cột chạm trổ, chạy thẳng từ vực sâu hun hút lên đĩnh như cổng trờI nên được gọI là động Thiên Cung. Nhìn lên thấy đá, nhìn xuống cũng đá. NgườI ta lồng bóng đèn để tạo thêm ánh sáng đủ màu lên thạch nhủ. Ánh sáng máy hình của du khách chớp sáng liên hồi. Đây là chuyến đi học đạo kèm theo du lịch. Một lúc mà cộng hưỡng hai điều nên tâm tình tôi không được vẹn toàn. Hình như tôi quan tâm cảnh không bằng quan tâm người. Tôi muốn nhân những cơ hộI này để nhìn cho rỏ anh em bạn bè tôi, những ngườI tự nhận tu thiền. Sau bao nhiêu năm “dồI mài kinh sữ” thiền sinh Vô Vi đã ngộ những gì? Và sau đây là cái ngộ của một thiền sinh Vô Vi trước cảnh thiên nhiên. Bài thơ của anh Năm Ron, ngườI mớI vừa khởI hành bước qua miền đất mới.

Hạ Long có động Thiên Cung.
Thiên nhiên cảnh sắc vô cùng đẹp xinh.
Chập chờn ánh sáng lung linh.
Huyền vi kỳ ảo cung đình xa xưa.

Trên thuyền hôm đó bếp VH lạI đãi món lẫu nấm. Lần dự khóa sống chung này chúng tôi đã được ba lần thưởng thức món lẩu này. Có phảI vì nó ngon và lạ. Hay vì VH muốn thử tài nghệ vớI món ăn mới. Nguyên cớ gì cũng có lờI cám ơn VH và các bạn miền Bắc. Thuyền xuôi trở lạI Vịnh, thả lững lờ giữa dòng nước biếc. Chúng tôi thiền chung trên sàn thuyền. Ông chủ thuyền và các công nhân hôm đó đã rất ngạc nhiên. Chúng tôi là những vị khách đầu tiên khai trương thương nghiệp chiếc thuyền mớI hạ thủy của Ông. Đặc biệt cho chúng tôi mà cũng đầy may mắn cho chủ thuyền. Ông cho biết đáng lý ra Ông đón một nhóm ĐạI Hàn chừng 5 người. Nhưng giờ chót họ chê thuyền của Ông nhỏ, nên đã qua chiếc tàu lớn để có thể ngủ đêm ngoài khơi. Lần sần chuyện vãn cũng gần đến 4 giờ, chúng tôi lên bờ. Đây là lúc sắp chia tay. Trên đường về, cách Hạ Long chừng 5 cây số chúng tôi đã ghé Khu Du Lịch Tuần Châu. Con đường phẳng phiu hai bên có giàn đèn nốI con lộ băng ngang biển vào thẳng khu du lịch thật đẹp và chắc chắn. Kiến trúc không thua ở hảI ngoại. Từng ngôi nhà nhỏ ẩn hiện trong lùm cây là nơi có thể ở cả gia đình. Vào sâu bên trong hiện ra một cái casino thật đồ sộ. VN chưa dám mở sòng bạc phục vụ cho dân. Casino này ăn thua bằng tiền đô. PhảI là ngườI ngoạI quốc mớI được vào. Tiện nhất là có biển nằm sát bên thuộc vòng đai của khu du lịch. Các bạn lạI muốn tổ chức sống chung ở đây năm sau. May là đã biết tu mà gặp cái gì đẹp, tiện nghi là muốn liền. Chừng nào mớI có thể có tâm không đây. Chắc còn lâu.

Giây phút chia tay nào mà không bịn rịn. MớI leo lên xe khuya hôm đó ở Bình Dương, thoáng cái đã 14 ngày trôi qua. TốI ngày mai chúng tôi sẽ trở về chốn cũ. Đi về nhanh như cánh chim bay. Các bạn chụp hình lưu niệm lần chót. Xe đã rồ máy mà tay vẫn nắm chặt bàn tay. Hẹn hò lung tung. Các bạn Tiền Giang về Hà NộI để đón xe khách. Đoàn Bình Dương trực chỉ quốc lộ 1 về lạI Sài Gòn.
Đêm đó lạI một đêm ngủ trọ ở một khách sạn “cũng quen” ở Nam Định năm trước. Nhưng năm nay đã hết quen. NgườI tu thiệt dễ chịu cứ nghĩ ngườI ta cũng giống như mình nên nhiều lúc gặp nhiều chuyện bực mình không như ý tưởng. Sáng hôm sau chúng tôi đi rất sớm vì đường còn xa. Bận về chương trình dự định ghé thăm Động Phong Nha Quãng Bình nhưng không đủ thờI gian nên chúng tôi đã trực chỉ Huế. Lúc ngang qua Nghệ An xảy ra một chuyện làm mất vui nhưng cũng là bài học cho cả đoàn. BuổI sáng, chúng tôi dừng xe ở một quán ăn ven đường để mua nước sôi ăn mì gói của đoàn mang theo. Đầu tiên phảI có ngườI xuống xe chạy vào hỏI thăm xem họ có chịu bán nước sôi hay không. Nếu có thì bà con mớI vượt valy, vượt ghế ngồI, trèo qua hành lý mà xuống đường. Anh T hỏI xong mừng quá dơ tay lên không quắt lia lịa. Bà con xuống xe ăn sáng nha. Mấy chị nhanh nhẹn chạy vào bếp phụ vớI nhân viên mở bao mỳ, múc nước, lấy tô, đủa, bưng ra. Ăn xong họ tính rẻ rề. Một gói mỳ giá bán 2.000 đồng. Nước sôi chế vô tô mỳ họ tính 5.000 đồng. Thiệt là không còn nghĩa đồng bào, tình dân tộc đâu nữa. Chỉ còn cái máy chém.,. sẳn sàng chém đứt đầu cái đám thừa tiền lắm bạc dám rũ nhau đi du lịch. Đọc báo nghe nói Quốc Lộ 1 có những quán cơm tù khống chế khách vãng lai phảI vào quán, ăn uống vớI giá cắt cổ. Thức ăn đã không ngon mà còn dơ dáy bẫn thĩu. Ai không ăn sẽ bị đánh đập. PhảI là đây hay không. Chắc vậy rồi. Các bạn ì xèo chuyện tô nước sôi mắc quá, phảI biết vậy không thèm ăn. Chị P còn thêm. Tôi thấy nó xé một gói cà phê sữa giá chỉ có 2.000 thêm chút đường pha ra ba ly xây chừng, nó tính 30.000. Thiệt hết cở thợ mộc. Chuyện tô nước sôi cũng chưa thấm thía bằng chuyện cái quán bên cạnh. Số là năm trước các bạn về ngang đã ghé qua. Ông chủ là một ngườI có học vị cao đã từ quan lui về mở quán sống qua ngày. Sau khi biết khách là những “vị Phật chưa thành” đang tu luyện, ông ta đã xin một cuốn Tôi Tầm Đạo để nghiên cứu. Biết đâu ông sẽ tìm được cho mình một hướng đi ở cõi đờI ô trược này. Vậy mà cái vòng quay của bánh xe đã trờ thêm một đoạn ngắn, để chúng tôi vuột mất một ngườI bạn. Ai cũng xuýt xoa tiếc rẻ như vừa đánh mất một viên ngọc quý. Thiệt đúng là không duyên. VN thật đã có nhiều chuyện lạ mà trên thế giớI không nơi nào có. Tôi cũng bị những chuyện lạ như vậy hấp dẫn nên mỗI năm cứ phảI xách valy về. Tiếp theo đáng lý chúng tôi phảI ghé Nghệ An theo lờI của Chú Ba phó thác để gặp một anh bạn mới. Nhưng giờ chót anh này còn đang ở Sài Gòn chưa về kịp. Đành hẹn lạI dịp khác. Chúng tôi tiếp tục tiến thẳng về Huế để hộI họp vớI các bạn Vô Vi và anh chị Lê T. Tiếc quá, đoàn đến Huế đã tốI không gặp được ai. Anh T đã đặt sẳn phần cơm ở một quán cơm chay nằm sâu trong hẻm. PhảI là dân địa phương mớI có thể tìm ra, du khách lạc loài như chúng tôi thì vô phương dò hỏi. Lúc trên xe đoàn đã hộI ý đến Huế sẽ đi đò đêm nghe hát trên sông Hương nên đã gọI điện nhờ anh T đặt đò. Không ngờ chú tài xế chạy liên tục hai ngày đã thấm mệt. Nên giờ chót chúng tôi đành bỏ chương trình xuôi đò dọc, chọn đò ngang ở một nhà nghĩ của cơ quan.

BuổI sáng khi trờI còn sương lạnh, Huế vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chúng tôi đã lục tục kéo valy lên đường. TộI nghiệp anh T đã chạy đi mua bánh mì nóng hổI trong lò mang đến cho chúng tôi đem ăn theo đường. Xin cám ơn và xin ghi nhớ rất nhiều một tấm lòng thân thiện. TốI lại chúng tôi ghé Ninh Thuận ngủ ở một khách sạn sát biển Ninh Chữ. Mặt trờI vừa ló dạng hồng hồng ở chân trờI là chúng tôi đã ào ra biển. Lần đầu tiên trong đờI tôi tắm vui như ngày hôm đó. Một là vì nước biển không lạnh. Hai là vì tâm thức tôi đã xóa được nỗI ám ảnh đau thương của quá khứ. Mấy ngày qua chung sống gần gũi vớI các bạn, tôi đã như con nhộng lột xác, chắp đôi cánh bướm rực rở sắc màu tung tăng đùa giởn bên hoa. Đạo thần kỳ như vậy. Sống đạo là như rót thêm thần lực vào nộI tâm. Là thang thuốc thần bí chữa lành mọI căn bịnh thờI đại. Lúc tắm chúng tôi đã nắm tay xoay vòng tròn và hát những bản nhạc của đoàn Hướng Đạo nên gợI được sự chú ý cửa một vị nữ du khách. Cô xin phép được chơi chung. Chúng tôi như những đứa con nít còn trên ghế nhà trường, vừa hát vừa xoay vòng cườI giòn như pháo Tết. Trong thoáng chốc tâm tình nhẹ tênh, việc đờI như trút bỏ. Thiên đàng là đây tìm kiếm đâu xa.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008

NỖI NIỀM TAO NGỘ 14 : NINH - THUẬN TRẠM CUỐI CÙNG

Trước khi đi cô D Bình Triệu đã có hẹn vớI Bác Sĩ N trên đường về sẽ ghé thăm các bạn Ninh Thuận. Để trước là gặp gở trao đổI, sau là cô D phốI hợp vớI bạn N thực hiện một bếp tình thương cung cấp bữa ăn cho các bệnh nhân nghèo. Chúng tôi rờI khách sạn ở Ninh Chữ đến hộI họp vớI các bạn tạI một ngôi chùa trong thị xã Ninh Thuận. Chùa Tịnh Độ thuộc phái Ni, rất khang trang rộng rãi, có phòng ngủ riêng cho tu sinh. Ni Sư chủ chùa sau khi ra chào đón chúng tôi, Cô nhắc nhở mọI ngườI lên chánh điện lễ Phật. Cứ mỗI lần phải ghé chùa vì một lý do bất khả kháng nào đó, tôi rất lúng túng khi phảI vào chánh điện để lễ phật. VớI tôi những bức tượng đó chỉ là ximăng cốt sắt, ngoài ra không đánh động tâm thức tôi một rung động vi tế nào. Mặc dù tôi đã nghe rất nhiều lờI phân giảI ngụ ý. Và bao phen đã tự mình răn đe mình đừng làm khác thiên hạ nhưng rồI cái tự nhiên vẫn thắng. Có đôi lần không né được, tôi quỳ mà tâm lẫm nhẫm những câu nếu Ông Phật nghe được chắc chắn không sao, vì Phật là vị đã chứng ngộ, nhưng mấy ông thần ông thánh giữ chùa mà nghe được thế nào cũng có chuyện. Đó là kể về những biểu tượng, còn vớI những vị cao tăng, tôi chỉ có thể chấp hai tay cung kính gật đầu chứ không thể quỳ mọp cúi sát như những phật tữ. Trong khi các bạn rủ nhau lên lạy Phật ở chánh điện, tôi đi vòng ra phía sau chùa tham quan cây cỏ. Việt Nam là xứ nóng nên chỉ trồng được nhiều nhất là hoa sống đờI đủ màu. Hoa hồng thì tí xíu như em bé mớI sanh. PhảI nói là đường trường xa mõi mệt, khí hậu nóng bức mà muốn tìm một quang cảnh xanh mướt mắt nhìn thật chẳng có.

Chúng tôi ngồI xoay vòng quanh một cái bàn hình bầu dục lớn. Các bác lớn tuổi đã có mặt chỉ còn thiếu Bác Sĩ N. Anh đang bận một cuộc họp quan trọng trong ngành nên đã đến sau. Chúng tôi nhờ các bạn đặt dùm buổI cơm trưa do chùa đãm trách. Bạn đạo Ninh Thuận không mấy khi hộI họp sinh hoạt như các nơi nên những dịp như thế này phảI nhờ phương tiện của chùa. BuổI sinh hoạt hôm đó phần lớn các bạn đã trao đổI những vấn đề trở ngạI khi hành pháp.

Có thể tóm tắt như sau. Con gái của anh Ng T hỏI, tạI sao thở chiếu minh lạI bị tức ngực. Các bạn thay nhau hỏI cô bé dồn dập: Thở mạnh lắm phảI không? Hay là thở nhanh quá? Cô lắc đầu. Cái gì cũng không phải. Tôi ôn lạI cách thở chiếu minh mà Ông Tám đã dạy trong một cuốn băng. Thở chiếu minh hít hơi vào phình bụng ra, thở ra bằng mũi. Cách thở này thật mớI mẻ vớI một ngườI bình thường chưa hề tập bất cứ một phương pháp nào. Càng đi ngược vớI cách tập thể dục thể thao. Rất nhiều ngườI vướng trở ngạI là không làm sao đưa hơi xuống bụng được. Ông Tám dạy phảI để một cái gốI ngang bụng chổ rún làm chuẫn rồI thở. Một ngày không được thì hai ngày, ba ngày, đừng nôn nóng, từ từ sẽ được. Hãy thả lỏng cơ thể, đừng chèn ép, để tự nhiên nó vận hành. Cố ý ép nó phảI xuống bụng mà nó không xuống được, phản hồI lạI nó chặn ngang ngực nên nghe tức ngực là vậy. Cô S nhỏ trong đoàn đã tình nguyện chỉ thở cho cô bé. Sau 15 phút tập thở ở phòng riêng trở ra, mặt cô hồng hào. Ánh mắt tươi vui nét lo lắng đã biến mất. Cô cườI thật tươi, lắp bắp nói cám ơn tất cả.

Đấy là phần cô em, còn cô chị ngồi công phu bị xoay vòng, đảo liên hồI như bị nhập xác. Có bạn trả lờI có thể là do chơi bùa nên bị phản hồI khó tu. Chuyện này chắc chắn là không có. Anh Bảy Đ, thầy châm cứu cho biết vì hành pháp không đúng. Khi thở pháp luân phảI khép răng, khép hậu môn, bít một vòng nhâm đốc. Soi hồn không được gồng vai. PhảI niệm Quan Thế Âm Bồ Tát để cầu xin cứu giúp, bế hết các kinh mạch. NgồI lưng phảI thật thẳng, thư giản tay chân, công phu phảI thoảI mái là đúng. Anh chia sẻ nhiều kinh nghiệm hành pháp nhưng ở đây tôi chỉ lọc lạI một vài ý chánh. Các bạn nào muốn tìm hiểu thêm có thể liên lạc sau vớI anh. Ý kiến của anh cũng là kinh nghiệm riêng có lẽ đã giúp anh đạt nhiều kết quả. Nhưng theo các bạn, có một điều khó hiểu là làm sao để có thể bít một vòng nhâm đốc, rồI lạI thêm bế hết các kinh mạch?? RồI lạI khép hậu môn, khép răng, nhiều thứ quá. Nhiều năm hành pháp như tôi mà còn không hiểu, cô này chỉ mớI tập tểnh làm sao hiểu. Những danh từ như mạch nhâm, mạch đốc diển tã những đường kinh mạch trong thân thể không phảI ai cũng hiểu được. VớI tôi, nếu buộc phảI hiểu thì cũng tạm chấp nhận để cho suông câu chuyện. Nếu anh Bảy nói thấp, đơn giản một chút có lẽ giúp được chúng tôi hơn. Thí dụ như, chỉ cần thiền đúng pháp, soi hồn đừng gồng cứng vai, hai ngón tay cái dễ bị nóng. Thả lõng cơ thể, thở nhẹ nhàng vừa sức, răng kề răng, kinh mạch sẽ tự nhiên vận hành bít một vòng mạch nhâm đốc. Những động tác khép hậu môn, bế hết kinh mạch có phảI là dẫn điển hay không? Thiền tốI kỵ dẫn điển. Ông Tám nói, thiền không được dẫn điển, không được tưởng tượng. NgồI đó mà mơ tưởng thiên đàng thì có ngày sẽ gặp Phật Tiên. Còn sợ địa ngục thì có ngày cũng bị quỹ ma nó kéo. Thiền là tự khai phóng phần điển quang của hành giả, vượt khỏI tâm trí tầm thường của thế nhân để đoạt quả vị thiêng liêng. Thữ hỏI ai có thể giúp được ai mà niệm Quan Âm Bồ Tát. Điều này có phảI là nương nhờ ỷ lạI hay không?

Phần anh T (cũng là thầy châm cứu) lạI nói theo y lý. Có thể cô này bị bịnh cảm hàn huyết ứ, khi thở pháp luân điều hòa được ngũ tạng, đến chổ nghẹt nó run, run như vậy là chữa bịnh, tốt chứ không có hại. Cùng là hai ông thầy châm cứu lạI nói hai ý khác nhau. Hình như mấy ông thầy châm cứu khi tu Vô Vi thường là tu giỏI hơn bạn đạo bình thường. Có phảI vì mấy ông rành về kinh mạch hay đã được đặc biệt ân độ vì chung nghành vớI Ông Tám? Theo tôi trường hợp này đơn giản lắm, cơ thể có thể vì bị cưỡng ép ngồI quá sức mệt mõi nên run. Bớt thờI gian lạI. Hơn nữa thiền là phảI tỉnh táo không được ngủ gục. Đến mức mà nó muốn run thì mình xả. Chỉ khi nào cô này bị mê man đến không biết gì thì khác. Nếu cứ ngồI vô là bị mê man, theo tôi không nên thiền nữa, có hạI chứ không có lợi. Anh Ng T thiền trước hai con rất lâu mà cũng không giúp được hai con. Thật đáng tiếc.

Câu hỏI thứ ba. NgườI tu Vô Vi đến phút lâm chung có nên tổ chức nghi lễ như ngườI đờI hay không? Nếu hộ niệm theo Vô Vi thì phảI sắp xếp như thế nào? Các bạn lôi băng của Thầy ra, có thể tổ chức 5 nam 5 nữ mặc đồ trắng đứng trước đầu hòm niệm phật. Nhưng tìm đâu ra cho đủ 5 nam 5 nữ. Không đủ thì thôi. Đã nói Vô Vi là không, sao lạI quan trọng hình thức. Có hộ niệm hay không chỉ là phô diễn bên ngoài chứ đâu giúp gì được cho ngườI chết.

LạI một câu khác. Có nên đi thăm ngườI bịnh hay không? Câu này các bạn dành nhau nói. PhảI đi thăm chứ, từ bi mà, càng tu càng phảI mở tâm từ bi. Nhưng có bạn lạI đem Ông Thầy ra làm chứng, đi thăm binh mất điển, thậm chí đi chữa bịnh cho ngườI ta cũng bị mất điển nữa (giai thoạI Ông Tư không cho Ông Tám chữa bịnh ở Bịnh Viện Chợ Rẫy). MọI ngườI có quyền phát biểu theo trình độ và cảm nhận cá nhân. Vì đạo là tự nhiên, tự phát, cái gì ta cảm nhận thoãi mái thì cứ làm, không bắt buộc phảI theo ai. Vấn đề này thật tế nhị và uyển chuyễn. Có ngườI nói, chúng ta tu Vô Vi thường đã bị tôn giáo khác phê là tà đạo, giờ lạI đóng cửa nhắm mắt ai chết mặc ai nữa thì coi chừng thiên hạ đã không nói sai. Nhưng vớI kinh nghiệm của riêng tôi, hành thiền một thờI gian, không biết mình mở được cái gì mà khi đến chổ đông ngườI hoặc đám ma, nhà thương, cảm nhận rất rỏ cảm giác nặng ngườI khó thở, chóng mặt chỉ muốn đi ra khỏi. Vậy thì theo tinh thần trung đạo chúng ta có nên góp ý là nếu ngườI bệnh hay ngườI chết là bà con cật ruột thì không thể chốI từ, ngoài ra thì nên khéo léo tìm cách hạn chế đến những chổ như vậy. Thầy cũng có dạy rất rỏ trong một cuốn băng, khi đến nơi nào mà cảm nhận quá khó chịu thì nên rờI ngay.

Anh T (thầy châm cứu) mặt mày nám đen, thần sắc héo hắt, than vì phảI chữa trị quá đông ngườI bịnh một ngày nên cơ thể mệt mõi về nhà không công phu được. Anh thương bịnh nhân mà không biết thương mình. Ít nhiều gì làm nghề chữa bịnh cũng hút bịnh của binh nhân, Các Bác Sĩ phảI rữa tay sát trùng thật kỹ sau khi khám bịnh. Ông Tám có dặn sau khi chữa bịnh về nhà phải ngâm nước muốI, phảI tắm rữa, phảI thở chiếu minh, phảI thiền nhiều hơn một ngườI binh thường. Không biết các ông các bà thầy chữa có thực hành đủ hay không. Còn một điều thật hết sức quan trọng mà anh T đã quên. Thiền là tiếp thêm nguồn năng lượng, nhat1 là các ông thầy chữa, để vừa giúp bịnh nhân, vừa hồI phục năng lượng của chính mình. VớI tôi, ông thầy chữa rất cần thiền sâu, để trái tim mở, tâm từ càng lớn rộng, thì ngay chính tình yêu đó đã chữa khỏI cho bịnh nhân đến 50 phần trăm. Anh T nên về nghe băng Ông Tám nhiều một chút, sẽ nhận ra ngay việc cần thiết phảI làm. Chúc anh mỗI ngày có thêm thờI gian rảnh rỗI để học cách thương yêu.

Anh Bảy Đ ngược lạI say mê tu đến nỗi, chữa bịnh cho bạn đạo thì không lấy tiền, nhưng vớI bịnh nhân anh bắt họ phảI tập hành pháp rồi anh mớI chữa. Chổ này mớI nghe thì rất có lý. Pháp Vô Vi có thể nhờ anh mà phát triển. Chúng sinh Ninh Thuận có thể nhờ anh mà được thoát cảnh vô minh. Nhưng sự thực không phảI vậy. NgườI mang bịnh thể xác đau đớn đến gặp thầy chỉ mong mau lành bịnh, thì giờ đâu mà để ý đến thiền định tu hành. Ngay lúc đó cùng quá họ phảI gật gù ra vẻ tán thưởng để ông thầy hết lòng, tận tâm chữa chạy cho họ. RồI ra thì pháp trả lạI cho thầy đường ai nấy đi. Đạo không thể cưỡng cầu. Pháp càng không thể thông truyền bừa bãi. Ý tốt của anh có thể áp dụng sau khi anh đã chữa lành cho họ. Sức khoẻ đã hồi phục anh có thể lưu ý ngườI bịnh nếu muốn giữ được tình trạng ổn định lâu dài thì nên tập thở, tập thiền. Bất cứ pháp thiền nào quan trọng nhất vẫn là hơi thở, kế đến ăn uống ngủ nghỉ. Đây chỉ nói riêng về sức khoẻ. Còn tâm thức là chuyện không thể chỉ bàn một hai câu mà được. NgườI đi tìm Đạo, Đạo mớI quang minh. Đạo đi tìm ngườI chỉ mang dáng vẽ bên ngoài như sơn đông mãi võ. Ngày xưa Ông Tám chữa bịnh cũng không hề trao đổI với bịnh nhân vấn đề tu thiền. Ông Tám đã chữa bịnh bằng trái tim của một vị Bồ Tát. Hết bịnh đã, chuyện tu hành từ từ tớI sau. Tôi sinh hoạt hộI thiền Sydney đúng 10 năm, chỉ có thêm một cặp vợ chồng là bạn đạo mới. NgườI chồng đi trước đến mấy năm, ngườI vợ chỉ mớI theo nay gần hai năm. RồI ở các tiểu bang của Úc Châu thực trạng cũng y nhau. Nếu không nói là trên toàn thế giới. Bao nhiêu năm nay, bạn đạo mới có thể đếm trên đầu ngón tay. May là có Thiền Ca, đem Đạo vào ĐờI mà còn vắng vẽ như vậy. Có bạn nói, Thiền Ca là gieo hạt giống có thể trăm năm sau hay đời đờI sau con cháu mình sẽ được hưởng lợI lạc. Cũng được đi nhưng đờI sống này quá nhiều đau khổ, pháp không giảI nạn được mà phảI đợI đến đờI sau thì, nghe ra nhiều phần mong manh quá. Vô Vi là mức đến tốI thượng của tất cả các pháp, là không có gì để đạt cũng không có gì để mất. Cắt bỏ tâm trí, dừng ngay dục vọng, phúc lạc hiện hình ngay lập tức. Theo tôi đệ tữ Vô Vi chỉ cần hoàn thiện chính mình, MỗI một ngườI chỉ cần ảnh hưởng 10 ngườI, lờI Ông Tám, bao nhiêu đó là đủ. Thiền là tĩnh táo. Thiền không mê muộI nên ngôn ngữ thiền, một là không thể diển tã, hai là tách bạch quang minh, thực tế sống động, không mờ ám vu vơ.

Bác Ng Đ, 85 tuổI không còn răng khi thiền không thể răng kề răng được, Bác hỏI như vậy thiền có kết quả hay không? Câu trả lờI, thiền là dụng tâm nhiều hơn. Kỹ thuật hành pháp chỉ như tập thể dục thể thao. Tâm thức phảI song hành thiền mớI có kết quả. TuổI trung niên mà đàn bà như chúng tôi còn hơi thở đâu để thở pháp luân huống gì Bác. RồI không thở pháp luân dài được, “thông được”, vậy phảI bỏ thiền à? Cũng giống như nhiều bạn đi làm ca đêm. Khuya về cơ thể đã cạn năng lượng, còn sức đâu để thiền giờ Tý. Như vậy không lẽ không cho những bạn này thiền buổI sáng sau khi đã ngủ no giấc. RồI thiền trật giờ thì không được gọI là đệ tữ Vô Vi. Sao lạI chấp cứng như vậy. Ông Tư khi trình bày pháp đã có lờI nhắn nhủ, các bạn hãy cùng vớI tôi nghiên cứu, tôi không bắt các bạn phảI nhắm mắt tin theo. Thật đúng là ngôn ngữ của Tiên Phật. Trần gian thì luôn luôn ngu xuẫn, mê chấp, ràng buộc, lệ thuộc, làm sao hoà nhập đây.

Bác Sĩ N là thầy chữa Tây Y, còn rất trẻ, nhanh nhẹn và khiêm tốn. Từ đầu giờ anh bận bịu lo bàn thảo vớI cô D Bình Triệu về cái bếp tình thương phát cơm cho bịnh nhân nghèo. Anh chào chúng tôi vớI vài câu đơn sơ, rồI đến phút cuốI lạI cám ơn cũng vài lờI đơn giản. Ngoài ra anh không góp một ý nhỏ nào về những trở ngạI hành pháp của các bạn.

Trong phần phát biểu cám ơn của anh N có câu: Bạn đạo Ninh Thuận hành pháp giảI đảI bê trể, không đúng đắn, mất tinh thần đoàn kết. Tự nhiên, tôi cảm được cái nghĩ của anh này. Đúng là bạn đạo Ninh Thuận không có tinh thần đoàn kết, làm sao có tình tương thân tương trợ. Bằng chứng là hai cô con gái của anh Ng T bị trở ngạI hành pháp. Mà anh Bảy Đ đạt được nhiều chứng nghiệm như vậy lại không giúp dùm hai em. Để đến hôm nay gặp chúng tôi chỉ vài giây phút ngắn ngũi, làm sao có thể đáp ứng được. Đến hôm nay khi tôi viết những dòng này, không biết cô chị ngồI đã không bị run hay giật nữa chưa. Địa phương nào cũng gặp sự khó khăn về phía chính quyền nhưng chúng ta có thể tìm cách uyển chuyển để gặp nhau. Chúng ta tu há chẳng phải trước là đạt an vui, sau là đem an vui chia sẻ cho chúng sinh giống như một cái giếng nước ngọt múc hoài không cạn. Một lần sau không hẹn trước, chúng tôi sẽ đến Ninh Thuận để thăm các bạn. Mong rằng khi đó tôi sẽ nhìn thấy được niềm phúc lạc chan hoà trong ánh mắt và nụ cười.

MỗI ngườI một câu, chúng tôi đã thảo luận sôi nỗI đến sát buổI cơm trưa. Không biết chùa hôm đó nghĩ gì về pháp lý Vô Vi. Mặc ai nghĩ gì, đệ tữ Vô Vi mà. Đã họp thì dù trờI mưa hay trờI bão, sáng đèn hay cúp điện, gì gì cũng phảI nói cho hết ý mớI chịu im. Tu ít nói ít mà tu nhiều thì nói nhiều, tu miệng lạI càng nói dữ dộI, cở nào cũng “hay nói” chứ không phảI “nói hay”. Tôi để ý mỗI lần có dịp tổ chức ĐạI HộI Vô Vi hay Khoá Sống Chung, Ban Tổ Chức thường rất bốI rốI khi phảI chọn MC, ngườI điều khiển chương trình. NgườI ta thì kiếm không ra MC. Vô Vi ngược lạI, MC nhìn đâu cũng có. Chưa nói đến những khả năng nghệ thuật khác. CảI lương, hồ quảng, hát bộ, kịch nói, hề diểu, múa, ca tân nhạc, làm thơ, viết nhạc, soạn kịch, ngâm thơ có đủ không thiếu món nào. RồI bây giờ lạI có thêm đoàn lân của San Diego. Thiền đặc biệt phát triển khả năng sẵn có ở mỗI người.

Trận chiến chưa kết thúc, nhà bếp chùa chưa gỏ kẻng ăn cơm thì tôi nhận được điện thoạI của Chú Ba E. Không biết có chuyện gì quan trọng, tôi vừa alô vừa suy đoán. Té ra Chú Ba vì chữ tín đã trao lờI dùm anh Tư M. Anh cũng hiện diện hôm nay, nãy giờ anh lăng xăng sắp xếp mấy chai rượu nho do tự tay anh làm để tặng bạn đạo như là quà đặc sản của Ninh Thuận. NộI dung anh Tư M và anh Bảy Đ muốn đoàn chúng tôi biết cuộc họp mặt hôm nay là do chính hai anh bỏ công sức ra tổ chức đừng có ai đó ăn cơm hớt ra mặt nhận công quàng xiên. Tôi hứa vớI Chú Ba sẽ cám ơn hai anh đàng hoàng. Đương nhiên là cám ơn mà còn phảI cám ơn tận tình nữa. Nhưng mà không phảI chỉ cám ơn hai anh hay một cá nhân nào. Mà cám ơn Thượng Đế trên hết đã ban cho chúng ta một phước duyên gặp gở. Thứ đến là cám ơn tất cả bạn đạo Ninh Thuận đã chịu ngồI lạI vớI nhau. Sau đến là cám ơn chúng tôi đã cố sắp xếp giờ giấc để ghé lại. Chứ nói thật về đến trạm này thì rả bành tô hết rồI, các bạn chỉ muốn về nhà cho mau chứ không còn muốn họp bạn hay sinh hoạt gì nữa. Cho ăn vàng cũng không thèm đừng nói chi ăn đậu hũ. CuốI cùng còn phảI cám ơn các Ni Sư trong chùa đã bỏ công nấu nướng (đành là lấy tiền chứ không phảI nấu chùa). TộI nghiệp Bác Lẹng bạn đạo Sóc Trăng nói đơn đớt ( ngườI Miên lai Tàu nói tiếng Việt): Từ nào giờ không đi xa và đi lâu như vầy, tôi không mệt nhưng nhớ con vớI nhớ nhà quá, trông về cho mau. Trước khi về anh N đã tặng chúng tôi những món quà mỹ thuật thủ công nghệ do chính anh sáng tác. Và anh Tư M đã khệ nệ đến gần chục chai rượu nho đặc sản Phan Rang do chính tay bà xả anh chế. LạI xin cám ơn thêm những món quà. Tôi chưa bao giờ viết phóng sự mà cám ơn nhiều bằng lần này.

Lên xe tạI Ninh Thuận đúng 12 giờ trưa ngày 29 tháng 3 năm 2008, chúng tôi trực chỉ về lạI Bình Dương. Đúng 7 giờ tốI tôi bước chân vô nhà kết thúc cuộc hành trình xuyên Việt 15 ngày. Mục đích của chuyến đi này là dự khoá sống chung vớI bạn đạo miền Bắc 3 ngày. Nhưng thật ra chúng tôi, 27 ngườI đã dự một cuộc sống chung đến 15 ngày trên một chuyến xe. MỗI một chuyến đi chung hay mỗI khóa học đạo đều nảy sinh ra nhiều điều ngoài dự tính. Vui buồn lẫn lộn. RồI cũng có mâu thuẫn hiềm khích, tự ái, xì xào lờI to tiếng nhỏ. Quan trọng là mỗI ngườI phảI tự xem tất cả như là bài học để rèn tánh. Biết pháp chưa chắc đã hành. Đã hành pháp chưa chắc đã tiến. Đã tiến chưa chắc đã đạt. Vô Vi là ngưỡng cửa đưa hành giả trở về không. Tất cả chỉ là phương tiện. Còn mượn phương tiện là vẫn còn sơ cơ. Có nhiều bạn tu một mình không hề đi sinh hoạt ở thiền đường. Nếu là tự nhiên thì cũng tốt. Nhưng không nên vì hiềm khích hay ghét bỏ một ai mà tự cô lập mình. Trình độ của chúng ta theo tôi phảI cần tu nhóm. NgườI có phương tiện rộng rãi thì dự nhiều cuộc đi, kẽ eo hẹp thì nhóm họp tạI địa phương cũng tốt. Nhưng không vì ham vui hay mong muốn phảI bằng anh bằng chị mà chạy vạy tiền bạc để dự ĐạI HộI hay Sống Chung. Tan ra rồI về lạI nhà phảI lo toan nợ nần thì thật khổ. Đạo không phảI vậy. Thiền lạI càng không phải. NgườI thiền sâu là ngườI đã mấp mé bên bờ thanh tịnh. Việc đờI coi như không. Sống trong đờI nhưng không lệ thuôc đời. Sống vớI Đạo thì an nhiên thảnh thơi thoát khỏI mọI ràng buộc. Tâm thức hoàn toàn tự do. VớI tôi đi sinh hoạt thiền đường là dịp tốt để ngườI yếu có cơ hộI học đạo, kẽ khá hơn có duyên được chia sẻ. Khá hơn một chút nữa thì mượn hoàn cảnh của bạn làm tấm gương soi tâm thức của chính mình, rèn luyện tánh nhẫn tánh hoà. Một nhóm nhỏ vài ba chục ngườI mà không hoà được thì đừng nói chuyện trên mây hay chuyện xuất hồn xuất vía. Đạo ngay trước mắt học còn không xong tìm đâu đạo cho xa. Pháp là phương tiện. Hành pháp nào không quan trọng. Quan trọng là có hiểu rỏ chuyện cần thiết phảI làm hay không. Để đừng suốt đờI cứ chạy theo hết Ông Thầy này đến Ngọc Hoàng Thượng Đế kia. Ngọn nguồn tâm linh lạc mất thì tộI nghiệp lắm.

Bài phóng sự này tôi chỉ viết cho tôi và một vài bạn thân cùng đi chung chuyến xuyên Việt. Thật sự không dám trình làng. Có nhiều điều tôi đã suy nghĩ kỹ vẫn không thể xoá bỏ vẫn phảIviết ra. Tao ngộ vui thoáng qua rồI mất như một ngọn gió. Nhưng tao ngộ buồn thì ẩn nấp kỹ lắm. Chuyến đi này cho tôi nhiều cảm giác xốn xang, buồn nhiều hơn vui. Quê hương, con ngườI, đất nước tôi còn nghèo nàn quá. Nhất là tâm thức. Chính vì quá nghèo nàn nên con ngườI đã không có tình cảm thông, không có tinh thần đùm bọc. Anh tài xế taxi, những ngườI khách trong quán cà phê đêm bên đường liên tỉnh, chị bán hàng thổ sản dọc đường lên Núi Hàm Rồng, thêm những tô nước sôi chế mì mà tôi nhớ đến phảI bật cười. Cái cườI chèn ra nước mắt. Và nhất là bạn đạo Vô Vi ở những nơi mà tôi đã đặt chân. Niềm say mê đạo pháp đã ràng buộc các bạn trong vòng mê chấp, đã tách rời các bạn khỏI thực tế sống động của cuộc đời. PhảI, hành giả vốn cô độc nhưng hân hoan, như giọt nước hoà vào đạI dương, phảI dũng mảnh như sợi nắng vàng không ngại đĩnh băng sơn. Và nhẹ nhàng êm ái như cơn gió mát buổI trưa hè. Hành giả hoá thân vào cuộc đờI, đắm mình vào nhưng không lụy, nương nhẹ bước và tô điểm cho đờI thêm vui. Tôi luôn nhắc nhở mình câu nói của Ông Tám:Vô Vi là trở về không. Vì thế sau khi các bạn đọc bài này cứ coi như không có đọc. Tất cả hãy như một áng mây bay theo gió. Ngọn nguồn tâm linh nằm ở đạI tự nhiên, không thể cưỡng cầu cũng không thể vọng động.

Thoát cái qua rồI cuộc hành trình xuyên Việt, ngắn ngũi y như cuộc đời. Giữa tháng tư, tôi đã xách valy về lạI Úc Châu, sum họp vớI các bạn ở Thiền Đường Bass Hill, Sydney. Năm 2008 đã xếp vào ký ức tôi những kỹ niệm khó quên. Các bạn Vô Vi không hẳn ở VN mà còn ở khắp nơi là những thân tình ấm áp mà tôi may mắn quen được. Cuộc đờI này mỗI ngườI không biết còn dài hay ngắn. Tất cả những lờI nói hay việc làm của tôi đều vì tình thương, sự chân thật, niềm phúc lạc an vui mà đóng góp. Giai đoạn này, tôi xin trả lạI cộI nguồn tất cả những nỗI niềm hoan lạc hay khổ đau. Chúng ta tạm thờI chia tay và sẽ gặp lạI nhau ở một đoạn đời hữu duyên khác. .

NGỌC SƯƠNG